New story

Viết để ổng khỏi chê lần nào vào cũng chẳng thấy gì =))

Cơn bão qua đi rồi, cũng phải đôi chút để tổng kết, để nhớ hai đứa từng khổ sở thế nào.
Đây là mùa hè thê thảm nhất trong lịch sử của em, sống… thiệt không dễ. 
Bởi bảo sao k cần người bên cạnh, không có anh thiệt chẳng biết vịn vào đâu cho qua cơn bão.

Hè, khoảng thời gian thử thách lòng kiên nhẫn, hoặc là thành công rực rỡ hoặc ngụp lặn và trượt dài. Khoảng thời gian không có nhiều cơ hội gặp gỡ, tiếp xúc nhiều người, không có giờ giấc nhất định nên dễ dàng buông thả… và em đã buông tất cả những gì mình có. 
Mọi thứ lập tức chệch hướng, mất kiểm soát, mỗi ngày thức dậy đều sợ hãi, sợ cuộc gọi nhỡ, sợ tin nhắn đêm khuya, sợ công việc mình đang làm… 
Không nghĩ có một ngày mình lại liều mạng từ bỏ cuộc sống KHÓ KHĂN LẮM mới cân bằng được.

Những năm cấp 3 không có gì, cuộc sống chỉ lặp lại mỗi việc học và vài thứ linh tinh nào đấy, nhàm chán và buồn tẻ. Hai từ để miêu tả “An Phận”

Quyết định thử thách, mạnh dạn tạo mối quan hệ, dấn thân vào môi trường mới, thiệt không dễ… thích nghi là bài tập k có lí thuyết, không có hướng dẫn cụ thể, chỉ mơ hồ dọa dẫm từng bước để tìm chỗ đứng, nó cực kì đòi hỏi năng lực bản thân, khả năng chịu đựng, kĩ năng cần có… em có mặt ở tất cả các hoạt động đội nhóm, clb của trường (trừ một vài nhóm cá biệt nào đây, thật ra là bọn chúng k cho em vào T___T) Cái mà mọi người tranh nhau làm, tranh nhau nói, lao đầu theo không biết mệt mỏi hóa ra lại là “Muốn được biết đến, nhớ đến” — nó là Danh vọng.

Thật buồn bã khi lao theo những thứ hư vô như thế, nhưng lấn sâu rồi ai cũng như một con nghiện, khi phải vắng mặt, khi bị vô tình lãng quên… lại lo sợ, bối rối chẳng hiểu được.

Những năm đầu ĐH thật kì lạ, dặn lòng sẽ cố gắn bình yên qua những năm tháng, nhiệm vụ của mình trong 4 năm là viết thật tốt, chỉ vậy thôi, không muộn phiền, không tranh đua ai cả. 
Ngày đầu vào lớp, nhất định k ngồi bàn chót cũng không ngồi bàn nhất, không được làm gì nổi bật chung chung là vậy. 
Nhưng lại gặp nó, đam mê nó kì lạ lắm, hân hoan lắm… tự nhiên lại yêu say đắm nó, thổn thức qua từng nhịp thở, cứ ai nhắc tới… tim lại bồi hồi và tình chất của ngành là năng động, từ nhiên mình cũng hoạt bát hẳn lên. Yêu sáng tạo, thích cái mới và khác biệt.

Bị cuống theo khi nào không hay, rồi có những đêm trằn trọc, những buổi sáng không muốn dậy, nó không tươi mới nữa mà đầy rẫy sự hoài nghi, sai lầm cứ tiếp diễn sai lầm. Đi chệch hướng rồi mất hẳn phương hướng. Biết cái đam mê trong mình vừa chết yểu đâu đấy, không bằng lòng cứ cố níu vớt, níu vớt nó từng ngày. có mấy lần bỏ… bắt đầu lại từ đầu, ngã chỗ nào thì đứng lên chỗ đó, do đâu có cảm hứng thì cũng lặp lại như vậy… biết đâu. Nhưng chẳng thể thay đổi, cực kì nhàm chán, đúng lúc hè về… mọi thứ như chạm con dốc cứ thế mà trượt dài. Bất lực, lòng đã không còn chút gì muốn cố gắn nữa rồi.

Giống như vừa chia tay, sau đó là chuỗi ngày dằn vặt và ám ảnh, mình không chấp nhận được mình vừa mới bỏ cuộc, người khác cũng không bằng lòng mình vừa vô trách nhiệm, rũ bỏ dần.

Sợ hãi và hoang mang.

Rồi lại không chịu từ bỏ, kiên quyết thay đổi bản thân, không chiều chuộng, k dễ dàng hài lòng. Bắt đầu từ những mối quan hệ mình có được, đòi hỏi sự giúp đỡ, chỉ bảo như xưa, nhưng nhận ra mình bị bỏ xa lắm rồi, đúng thật thế giới của kẻ thành công không tồn tại kẻ lười biếng. Tự ti kinh khủng. 
Thử thêm một môi trường nữa, áp lực hơn, nguyên tắc hơn có lẽ sẽ rèn được kĩ năng làm việc độc lập và kiên trì. Nghiêm túc chọn việc làm thêm cho biết.

… Bị tai nạn.

Ngã xuống theo nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.

Những ngày tháng đó, ai đi ai ở ai đối với mình thế nào… thật sự được dịp tận mắt nên có khi lại hay.

Lúc biết mình bị tai nạn chỉ ước bản thân đừng xảy ra chuyện, đừng bị thương quá nặng, chỉ nghĩ cho bản thân mình, thái độ của người khác, những khó khăn nổ lực áp lực từng chịu cũng biến đi đâu mất, chỉ cần mình ổn là được.

Sau khi lành lặng lại tiếp tục lo lắng đủ thứ, về những điều dỡ dang những áp lực vô hình, bị lôi vào giấc ngủ, bị ám ảnh lúc thức dậy. Thật quá mệt mỏi.

Có hôm tự hỏi “Mình đang làm gì vậy? chi vậy…” thế là mọi thứ chấm dứt, giống như giấc mơ đáng sợ mà bừng tỉnh vậy, yên lặng và hư vô.

Chỉ cần mình chấp nhận là được, chấp nhận cơn bão đã cuống đi tất cả những gì mình gầy dựng, nhưng mối quan hệ, những thành công, đam mê một thời mãnh liệt.

Và đó không phải là kết thúc. Vì em còn anh, cơn bão đã không mang đi tất cả.

Từ này là một bắt đầu mới của chúng ta ❤

Linhh

Like what you read? Give Trúc Linh a round of applause.

From a quick cheer to a standing ovation, clap to show how much you enjoyed this story.