Lại viết về tình yêu

Mình thường sẽ yêu hoặc say mê những anh chàng có nhạc chảy trong người, họ biết chơi nhạc, biết thưởng nhạc, biết phân tích âm nhạc cho mình nghe. Những lúc đàn ông luyên thuyên về những thứ họ đam mê như thế, mình chỉ biết chống tai lên mà nghe, nhìn họ bằng cả một niềm say đắm và thán phục.

Thực ra, mình nghĩ đằng sau một chữ “yêu anh” thốt lên từ một người phụ nữ, ngoài tình yêu, còn có cả sự ngưỡng mộ và tôn trọng. Phụ nữ, họ sẽ nép mình, cúi đầu một chút trước người đàn ông mình yêu đôi khi còn vì những điều như thế. Khi anh lỡ tay đánh mất sự tôn trọng từ người phụ nữ của mình, anh phải chấp nhận rằng sẽ chẳng bao giờ có thể nghe lại một tiếng yêu thương nào nữa từ cô ấy.

Trước đây, mình sẽ rất dễ đắm say trước một ánh nhìn khó hiểu, một cái chạm tay vô tình, một câu hỏi vu vơ không đầu không cuối. Giờ thì không, trước mỗi người đàn ông, mình sẽ rất lý trí, hiểu rõ điều gì thật và chỉ thoáng qua. Những thời khắc của sự rung rinh, cảm nắng lãng mạn qua khi nào đôi khi mình không nhận ra.

Nhiều người không hiểu mình đã trải qua chuyện gì, và mình sẽ không giờ để những thứ như vậy sống dậy một lần nữa, dù chỉ là qua lời tâm sự, kể lể. Chỉ là thỉnh thoảng mình nhớ lại, vì nó thực sự làm mình thay đổi suy nghĩ về rất nhiều thứ trong cuộc sống này. Và mình nghĩ, bạn cứ thử xuống đáy vực một lần, bạn sẽ hiểu điều gì quan trọng, điều gì chỉ đáng bỏ đi.

Cuộc đời xoay vần, hôm nay bạn có thứ này, mai bạn lại mất; hôm nay bạn nắm tay người này, mai đã say mê người khác. Chẳng mấy ai trong chúng ta biết đủ để dừng lại, để chăm sóc những thứ thuộc về mình. Thời đại hôm nay, người ta yêu nhau không hợp là bỏ, là chia tay, vì cuộc sống bận rộn quá, họ đâu muốn bỏ thời gian ra để chờ người khác trưởng thành.

Nhưng mình nghĩ, tình yêu lớn dần lên khi cả hai cùng trưởng thành, dần dần vỡ lẽ về ý niệm tình yêu và cuộc sống. Mình đã hàng trăm lần nói câu chia tay đi anh, em chán lắm rồi, em chẳng thể chịu đựng nổi thứ tình yêu thế này nữa đâu. Thế rồi, nhớ nhung, lạnh lẽo, dằn vặt quá lại lầm lũi quay vềnói câu xin lỗi, rồi lại nắm tay người ta đi tiếp.

Rồi thời gian sẽ có câu trả lời rằng mình làm vậy là đúng hay sai. Khi bạn không thể đoán biết được tương lai như thế nào, thì cứ chọn điều mà mình cảm thấy hạnh phúc nhất ở hiện tại thôi.

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.