Lời tựa

“Có những hạnh phúc không bao giờ mình đến gần được. Bình thường thôi…” [Trịnh Công Sơn]

Mình không nghĩ những câu này là giọng của Trịnh, nhưng hay quá, mình tua đi tua lại không biết bao nhiêu lần. Sao nó buồn thế nhỉ? Chẳng biết mình hiểu cuộc sống được mấy phần, nhưng mình yêu và cảm được những gì Trịnh viết.

“Ánh bảo anh viết thật dài cho Ánh, nhưng những dòng chữ không thể dài bằng nỗi nhớ được. Nỗi nhớ đã đi qua hết quảng đời dài hơn 20 năm. Đi từ Huế tới Đà Lạt về Sài Gòn và âm ỉ như một dòng dòng nước ngầm không quên lãng.

Anh không thấy Ánh thay đổi gì khác. Cứ như vậy mãi mãi. Những kỷ niệm xưa đã nằm trong những bài hát của anh. Ánh thì chẳng giữ lại gì cả. Thế mà cũng hay, hãy để một người khác giữ và mình thì lãng quên hoặc nhớ trên một văn bản không bao giờ có thật.

Có những hạnh phúc không bao giờ mình đến gần được. Bình thường thôi, anh sống một mình và cố tìm một niềm vui của riêng anh.” (Trịnh Công Sơn)

Like what you read? Give Nguyen Uyen a round of applause.

From a quick cheer to a standing ovation, clap to show how much you enjoyed this story.