Những ngày khác, ở nơi khác

Nếu chỉ còn lại một mình mình, không lo lắng về tương lai, không buồn tiếc những chuyện đã qua, mình sẽ làm gì tiếp theo cho khoảng thời gian sống còn lại?

Nhiều khi mình cứ nghĩ như vậy. Con người khi thoát khỏi những quy ước của cộng đồng, những phán xét của người khác, những trách nhiệm của tuổi tác, và cả những hy vọng từ những người thân yêu, thì họ sẽ làm gì đối với cuộc đời mình. Dù mình biết, sẽ chẳng ai sống được như thế cả, nhưng cứ thử nghĩ mà xem.

Trước tiên, mình sẽ tìm thuê một căn phòng be bé nào đó ở Đà Lạt, có nhiều cửa sổ và một ban công rộng. Trước sân sẽ trồng một ít rau củ, một cây dây leo nào ấy có hoa, đặt một cái ghế lười to thật to, êm thật êm để chiều chiều mình ra đấy nằm ngắm đường phố. Mình sẽ nuôi thêm một chú chó, dù hiện tại mình chẳng thích gì động vật cả, nhưng nếu chỉ có một mình, chắc chắn mình sẽ không sống nổi mất.

Để xem, mình sẽ đóng thêm một giá sách thật đẹp, bằng gỗ thông chẳng hạn, vì mùi của nó rất thơm, chẳng cần đẹp, chỉ cần có mùi của thiên nhiên trong nhà. Mình sẽ chở cây piano từ nhà lên, đặt vào một góc gần cửa sổ, dù lâu rồi không tập nhiều, chơi cứ í ẹ, nhưng thời gian này mình bắt đầu tập lại, rất thích.

Sáng, mình sẽ dậy sớm một chút, đi tàn tàn xuống phố, mua sữa đậu nành và ít bánh ngọt. Nếu hôm nào buồn, mình sẽ đem theo tai nghe và sách, chọn một quán cafe cóc nào đấy yên ắng, ngồi đến trưa rồi về. Mình sợ nhất khoảng thời gian tầm giờ chiều, vì thường mình chẳng biết làm gì lúc đó cả, và tâm trạng cũng rất dễ bị buồn.

Chiều mình sẽ ra chợ, mua ít rau củ tươi về nấu, tập tành không ăn thịt. Mình không ăn chay vì duy tâm, chỉ đơn giản nghĩ thịt không cần thiết trong thực đơn hằng ngày, nó chỉ làm cơ thể mệt mỏi và nhiều bệnh hơn thôi. Nhưng ở Sài Gòn, ở phòng trọ, việc duy trì một thói quen ăn ít thịt thực sự rất khó, vì sẽ chẳng biết ăn gì, nên nếu được, mình muốn cạch thịt một thời gian.

Thỉnh thoảng, mình sẽ bắt xe đi đâu đó một hai tuần, nơi nào đấy đông đúc và ồn ã để không mất đi ý niệm về thời gian của cuộc sống bộn bề ngoài kia. Nhưng rồi, mình sẽ lại về, nằm yên trong cái tổ của mình, để tâm vào từng giây phút trôi qua, từng nhịp thở của bản thân, từng khoảnh khắc của nhịp sống xung quanh.

Cuộc sống hiện tại của chúng ta, như một đàn cừu bị đẩy đi từ ngày này sang ngày khác, mất dần những rung cảm với cuộc sống thật sự, những giao thoa với nhịp sống bình thường. Vì sao phải sống như thế? Vì sao nhỉ? Vì miếng ăn, vì danh dự, hay vì chúng ta đang bị ảo tưởng và nhầm lẫn vềkhái niệm hạnh phúc trong cuộc sống này?

Con người càng đi càng rời xa những giá trị của một cuộc sống, nơi chúng ta yêu thương nhau, yêu thương chính mình và hài hòa với tự nhiên. Mình cảm thấy, chúng ta đang làm khổ chính mình, dù vật chất có sung sướng lên, tri thức có nhiều hơn, nhưng tâm hồn chỉ ngày càng chai sạn và nhàm chán đi, đầu óc cũng phiền lo và sợ hãi nhiều hơn. Mình đang dần dần bị như vậy, mình sợ như vậy. Chúng ta bị làm sao vậy? Hay chính mình đang ngày càng lạc hậu và cổ hũ?

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.