Những thứ thuộc về chúng ta

Có những thứ thuộc về chúng ta, và chúng ta đều hiểu rõ điều đó. Nhưng “sự thuộc về” chưa bao giờ mang tính chất vĩnh cữu cả. Chúng ta thường ngộ nhận điều đó, rằng những thứ nắm chặt trong tay rồi, sẽ không bao giờ rơi mất được.

Ấy thế nên, có một vài giây phút thoáng qua, chúng ta lơi lỏng tay ra một chút, vì bận làm những điều khác quan trọng hơn. Có cả khi, chúng ta đặt những thứ thuộc về mình xuống, để thử chạm tay vào thứ không thuộc về. Một chút thôi, để biết cảm giác thế nào. Một chút thôi, chẳng mất mát gì đâu. Thế mà, khi quay lại, chúng ta mất sạch.

Con người luôn muốn thêm, thêm cái này, thêm cái kia. Vì một lý do di truyền nào đó mình không biết, hình như con người luôn cảm thấy thiệt thòi và bất an với những thứ mình có. Nên họ dành cả cuộc đời để tha thêm rất nhiều nhiều thứ về cái tổ bé xíu của mình, thậm chí, có lúc họ chẳng biết mình đang có và đã mất những gì.

Đời người ngắn hạn, 20 năm, 50 năm, 70 năm, 100 năm, đều là những con số đếm được cả. Chúng ta mải miết kiếm tìm điều gì đó, không dừng lại được, như một bản năng. Chúng ta nghĩ rằng, phải đến thời điểm nào đó của cuộc đời, chúng ta sẽ dừng lại hưởng thụ hạnh phúc sau. Nhưng, cái ngày mà chúng ta dừng lại ấy, liệu có còn hạnh phúc ở đó không?

Ví cuộc đời như hành trình leo một ngọn núi cũng không sai, nhưng dễ khiến chúng ta lầm tưởng về hạnh phúc. Rằng, hạnh phúc sẽ nằm đâu đó bên kia đỉnh núi, và mình sẽ đạt được hạnh phúc chỉ khi vượt qua cái đỉnh vời vợi kia. Thế là, mải miết leo, mải miết leo, cắm đầu leo. Nhưng người ta không nhận ra rằng, cả ở bên này hay bên kia sườn núi, cảnh đều đẹp như thế. Vả chăng, đỉnh núi là cái gì đấy gọi là ước mơ, trải nghiệm trước và sau khi đạt được ước mơ có thể khác nhau, nhưng niềm hạnh phúc và cảm xúc ở mỗi chặng đường thì đều nên được quý trọng.

Nhiều người như mình, loay hoay trong một mớ rối tung của cuộc sống,suy nghĩ về rất nhiều thứ, ảo vọng có, mơ ước có, dự định cũng có. Lơ đễnh trong mọi giờ khắc của hiện tại, để những từ khóa như sức khỏe, tình yêu, gia đình, bạn bè lại phía sau. Mình nghĩ khi bạn không thể để tâm mình ở hiện tại, thì bạn sẽ chẳng thể làm điều gì to tát cả. Có hôm, ba la mình, con cứ mãi là người sống thờ ơ như thế à! Mình không bao giờ muốn trở thành một người như thế cả.

Kết lại là, dù bạn và cả mình có ước mơ thế nào, to lớn đẹp đẽ ra sao, hãy để bản thân sống ở hiện tại, vì chỉ ở thời điểm này, chúng ta mới thực sự nắm giữ những thứ thuộc về mình, những giá trị thật sự, không phải quá khứ, cũng chẳng phải tương lai.

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.