Tháng 7 trời mưa!

Mấy hôm này Sài Gòn trời lạnh hơn bình thường. Như hôm nay, 10h đêm từ công ty chạy xe về thấy trời đặc lại, mờ mờ, không biết là sương hay khói. 10h đêm chạy xe lên cầu Sài Gòn không khác mấy ở Đà Lạt, lạnh co người, run rẩy, ai cũng khoác thêm áo, mấy cặp tình nhân ngồi sát nhau hơn một chút, thấy đời dịu dàng hẳn.

Những hôm thế này chỉ muốn đi đâu đó lạ lạ, ngắm trời đất, ngắm cây cỏ. Ước muốn bé nhỏ của mình là được một lần được co mình trong túi ngủ, giữa một vùng toàn sao. Mình sẽ chỉ nằm thế nghe nhạc và nhòm trời đêm cho đến khi nào buồn ngủ quá thì thôi.

Những hôm thế này lại nhớ anh quá. Anh, chừng nào tụi mình sẽ được đến nơi mà tụi mình ao ước. Những con đường dài rộng quá em không nhìn được điểm cuối cùng mà tụi sẽ mình đến. Việc chờ đợi thời gian trôi qua, đồng nghĩa với tuổi xuân của tụi mình sẽ ngắn lại, làm em ngán ngẩm và bồn chồn. Em không biết vì điều gì mà chúng mình phải chờ đợi như thế.

Mấy hôm SG trời lạnh thế này, ao ước một món gì uống nóng nóng, nhưng nghĩ mãi không biết món nào như thế, đó là một sự phí phạm. Mấy hôm SG trời lạnh thế này, thèm ôm anh có cái bụng mềm âm ấm một lát mà không gặp được, đó cũng là một sự phí phạm. Mấy hôm SG trời lạnh thế này, nhất định phải viết gì đó mới đi ngủ được, dù đã mệt lắm rồi, vì không thể có thêm một sự phí phạm nào nữa :))

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.