Giá như
Tầm nhìn của mắt người khá hẹp so với nhiều loài động vật khác. Sở dĩ như vậy là do mắt người nằm ở phía trước nên tầm nhìn chỉ dao động khoảng từ 180 đến 200 độ. Nếu muốn nhìn ra phía sau thì chỉ có cách là phải vặn, uốn, xoay hoặc gập người theo hướng đó. Hổ, báo, chó, mèo, hay khỉ cũng có mắt nằm ở phía trước như người, nhưng do liên tục di chuyển để kiếm mồi nên các động tác xoay chuyển cơ thể của các loài này rất uyển chuyển và nhẹ nhàng. Nhưng với con người, những động tác đơn giản vặn, uốn, xoay, gập người ấy giờ đây trở nên khó khăn hơn rất nhiều. Bởi lẽ thời nay con người đâu cần phải quần quật săn bắt hái lượm và trồng trọt chăn nuôi nữa đâu. Giờ đây chỉ cần ngồi một chỗ, a lô hoặc click chuột, con người vẫn có thể được phục vụ từ a đến gần z (và thậm chí cả z). Nhưng đổi lại cái sự tiện lợi ấy là một cơ thể ù lì, đi kèm với các chứng đau vai, đau lưng, mỏi cổ và béo phì, những thứ vốn không hề tồn tại ở động vật sống trong môi trường tự nhiên. Với cơ thể ấy, nếu muốn xoay nhìn về phía sau thì cách dễ nhất là di chuyển toàn bộ cơ thể và xoay một vòng 180 độ. Chỉ có điều đến lúc đó, phía nào là trước phía nào là sau lại bắt đầu rối hết cả lên.
Giá như
Có lẽ, ai cũng có lúc nhìn lại ngày trôi qua với bao “giá như..”, “đáng lẽ.., và “biết thế..”, và hối tiếc những việc mình đã làm và cả những việc mình không dám làm. “Đáng lẽ không ăn có phải tốt ko”. “Biết thế mua quách cái áo đó thì đã tốt rồi”. “Giá như mình tận dụng cơ hội đó”. “Biết thế đã không lấy chồng”. Vân vân và vân. Từ việc nhỏ nhỏ đến việc to to, lúc nào cũng có thứ để cho chúng ta phải “giá như” và “nếu được". Nhưng những cái “giá như" đầy tiếc nuối ấy cũng không hẳn là cái gì đó tiêu cực bởi nếu không hối tiếc , chúng ta lại chẳng bao giờ “học" và chẳng bao giờ lớn lên được cả. Có hối thì mới có sửa, có sửa thì mới không lặp lại những lần lỡ dại. Cái đó chính là thái độ của một “learner" (Mà thường chúng ta lớn lên nhiều hơn từ những điều mình đã (lỡ) làm, hơn là những điều mình không dám làm). Nhưng cũng có nhiều người chỉ biết ngồi một chỗ, quay lưng hướng về quá khứ, và ca mãi ca khúc “giá như”. Đó là thái độ của một “whiner”. Với “whiner", quá khứ là còn đường phía trước và họ cứ ngồi đó nhìn bao người ngược chiều lướt qua.
Yoga
Thoạt nhìn ai cũng nghĩ yoga là môn thể thao (?!)rất nhẹ nhàng. Nhưng thật sự, yoga cũng có khả năng “hành xác” cơ thể không thua kém bất cứ môn thể dục thể thao nào khác. Yoga giúp cơ thể con người dẻo dai và uyển chuyển qua vô số động tác vặn, uốn, ép, xoay và gập người. Rất nhiều động tác của yoga được mô phỏng từ động tác các con vật như chó, mèo, bò, khỉ, rắn… Có một điểm đáng lưu ý trong yoga (và có lẽ trong nhiều các bộ môn thể dục thể thao khác) là khi chuyển động cơ thể, luôn luôn phải giữ chắc ít nhất một bộ phận cơ thể hướng về phía trước. Bộ phận đó có thể là đầu, bàn chân, bụng, v.v. Khi xoay người qua trái qua phải, hay quay ra đằng sau, phần hướng về phía trước đó đóng vai trò như là phần trụ để toàn bộ trọng tâm cơ thể đồ vào, trụ càng chắc thì toàn bộ động tác sẽ càng vững vàng và uyển chuyển (xem minh hoạ bên dưới).






Có một động tác (và các biến thể của nó) trong yoga trong đó toàn bộ cơ thể được dịch chuyển quay về phía sau, đó là động tác headstand. Nhưng lúc đó, toàn bộ cơ thể không còn đứng trên đôi chân nữa, mà đứng dựa bằng đầu (với sự hỗ trợ của tay).
Chợt nghĩ… lúc quay người nhìn về quá khứ, hối tiếc một điều gì đó, có lẽ mình cũng nên cần dùng cái đầu như thế. Nhỉ.

