Bỏ mặc vợ con vì đó không phải là máu mủ ruột già
Khi nghe những lời nói của Tiến, thực sự tôi khá sốc. Nhưng rồi cuối cùng, tôi cũng gật đầu đồng ý, bởi đây là phương an tối ưu nhất tôi có thể chọn lựa bây giờ. Lúc này, Tiến thú nhận, đã yêu thầm tôi rất lâu rồi.

Hạnh phúc tan vỡ khi quá khứ luôn nhắc nhở sai lầm của tôi
Trung là mối tình thầm lặng của tôi trong suốt thời gian đi học đại học, anh cùng lớp tôi, hơn lứa chúng tôi khi đó 3 tuổi.
Trung con nhà giàu, là công tử bột chính hãng, đào hoa và lãng tử, cái đó không phải tôi không biết, nhưng việc yêu thì cứ yêu, thương thầm thì cứ thương thôi, tình cảm là từ trái tim làm sao cho thể ngăn cấm được nó.
Điều tôi không ngờ đến đó là Trung chủ động ngỏ lời với tôi, đó là thời gian của cuối năm 4, khi tôi chuẩn bị tốt nghiệp. Yêu nhau không lâu thì chúng tôi gần gũi, và thời điểm vừa ra trường cũng là lúc tôi phát hiện mình có bầu hơn 1 tháng.
Tôi nói với Trung, anh nói, chúng tôi vừa ra trường, không thể nuôi được con, mà bố mẹ anh cũng chẳng đời nào cho cưới. Rồi Trung bỏ mặc tôi với nỗi sợ hãi, tôi thì mang cái bụng lớn hơn từng ngày, anh cũng chẳng hề liên lạc với tôi nữa. Gọi cho anh không được, nhà anh thì tôi không biết, quá hoảng loạn, tôi đã tìm đến Tiến. Tiến là người bạn thân cùng lớp của tôi, là người thầm thương trộn nhớ, luôn đồng hành với tôi trong những vui buồn hay khi tôi có chuyện gì đó xảy ra.
Khi nghe tôi nói mọi chuyện trong nước mắt, Tiến lặng yên không nói câu nào.
Tôi bảo, anh có thể đưa em đi bỏ cái thai này không. Nếu để lại, bố mẹ em giết em mất, em không dám về quê nữa.
Nghe tôi nói vậy, Tiến bỗng nói: “Không được bỏ, chúng mình cưới nhau đi, anh sẽ coi đó là con của mình, sẽ chăm sóc cho mẹ con em suốt cuộc đời này”.
Khi nghe những lời nói của Tiến, thực sự tôi khá sốc. Nhưng rồi cuối cùng, tôi cũng gật đầu đồng ý, bởi đây là phương an tối ưu nhất tôi có thể chọn lựa bây giờ. Lúc này, Tiến thú nhận, đã yêu thầm tôi rất lâu rồi.
Đám cưới của chúng tôi diễn ra rất nhanh sau đó. Thể trạng tôi yếu, nên ốm nghén dặt dẹo khổ vô cùng. Tiến nói với bố mẹ tôi có thai trước, tất nhiên chẳng ai mảy may nghi ngờ gì.
Thời gian tôi bầu bí, Tiến chăm sóc tôi rất tốt, tôi cũng ngày càng yêu anh. Yêu đến mức tôi cảm giác chúng tôi là một gia đình hoàn hảo, và đứa bé trong bụng tôi thực sự là con anh.
Ngày tôi sinh con, mẹ chồng bế đứa trẻ rồi chặc lưỡi: “Không có nét giống bố nhỉ?”. Tôi chột dạ. Tiến giằng lấy đứa trẻ, thơm một cái thật kêu lên đôi má bầu bĩnh của con, dụi mặt vào bụng con trai rồi nói: “Bé tí thế này biết giống ai, càng lớn sẽ càng giống, con yêu nhỉ?”.
Tôi mỉm cười lòng hạnh phúc khi anh nói vậy. Tình yêu và lòng biết ơn may mắn khi tôi lấy được anh ấy.
Thế nhưng, càng lớn, thằng bé càng khác xa với Tiến. Khác đến mức hiển nhiên. Tôi ước con giống mình, nhưng nó cũng chẳng giống mẹ, mà như khuôn đúc với Trung. Bố mẹ tôi không thích cháu, lúc nào bà cũng nhìn thẳng bé với thái độ nghi hoặc.
Nhưng tôi sợ nhất, là cái cách Tiến nhìn con, rồi thở dài đánh thượt. Lâu rồi, anh không bế con, không âu yếm con như xưa nữa.
Tiến bỏ bê vợ con, anh đi sớm về muộn, say xỉn suốt ngày, hay kiếm cớ trách mắng mẹ con tôi. Còn xưng tôi cô với vợ, mày tao với con… thực sự điều đó khiến tôi không thể nào tin vào bản thân mình nữa.
Một lần, hai vợ chồng cãi nhau, tôi đã nhắc lại chuyện anh từng hứa sẽ yêu thương tôi ngày xưa. Tiến cười nhạt rồi nói: “Là ngày đấy tôi ngu, bây giờ, tôi chán nuôi con tu hú rồi, thật sự chán lắm rồi…”
Tiến bỏ đi, bỏ tôi lại với nỗi đau xé nát tâm can. Bây giờ thì tôi rõ rồi, làm sao tôi có thể bắt anh thương con tôi khi đứa trẻ chẳng phải máu mủ của anh. Tôi đã nghĩ mọi thứ đơn giản, cứ nghĩ rằng mọi thứ sẽ khác đi, anh ấy sẽ lãng quên quá khứ sai lầm của tôi, nhưng hóa ra không phải vậy. Con trai tôi chính là thứ nhắc nhớ rõ nhất lỗi lầm ấy. Cuối cùng, mọi thứ đã xảy đến, tình yêu dù có cao thương, hạnh phúc có nhiều thì rồi mọi thứ cũng tan biến như bong bóng xà phòng mà thôi.
Xem thêm: bep tu essen, bếp từ batani, bep dien tu teka