Chỉ là một thói quen khó bỏ

Những cái gì gắn bó nhiều dần dần sẽ trở thành thói quen, mà đã hình thành thành thói quen thì sẽ khó mà bỏ được, việc em bên cạnh cũng vậy với anh nó đã bắt đầu trở thành một thói quen khó bỏ rồi. Nhưng đó cũng chỉ là thói quen của riêng anh chứ không phải là một ai khác và anh không thể giữ em cho riêng mình được…

Chỉ là một thói quen khó bỏ

Có một thứ tình cảm dai dẳng, triền miên nhưng xét cho cùng thậm chí người ta còn không biết là nó có tồn tại hay không có lớn hay không có đong đếm được không. Thứ tình cảm đó vẫn cứ tồn tại một cách âm thầm, âm thầm, và âm thầm… và trong tâm trí con người ta nó vẫn luôn thổn thức, hồi hộp đôi khi là lo lắng. Nhưng cũng chính cái thứ tình cảm tưởng chừng như vô hình đó mà con người ta cứ hay buồn vu vơ, rồi cũng tự vui bất chợt, đúng là chẳng thể hiểu nổi. Sự vô hình cứ dai dẳng đó làm cho nó đôi khi bị lãng quên bởi một thứ tình cảm khác đột nhiên đến, rồi người ta lại vội vàng bắt đầu theo đuổi cái mới cái mà họ vừa mới cảm nhận rõ được nó.

Nhưng như đã nói cái thứ tình cảm dai dẳng, nó khó lòng buông tha cho bất cứ một ai, cứ thế nó bám rít lấy bạn, và sau “đôi lúc bị lãng quên” đó người ta cứ lại nghĩ về nó theo một cách thường nhật nhất. Nó vốn dĩ đã tồn tại rất lâu và bây giờ vẫn cứ tiếp tồn tại, bản thân nó sẽ luôn song hành với thứ tình cảm kia, thậm chí đến lúc tình cảm kia không còn nữa nó vẫn cứ tiếp tục tồn tại, và cứ hoài tồn tại… Đúng là dai dẳng thật! Có thể tình cảm đó có, nhiều nhưng vẫn là thiếu. Thiếu cái thời vận, thiếu cái cớ, thiếu sự đánh đổi,… và cốt yếu là thiếu một sự giải bày. Và vì thế nó vẫn cứ giữ nguyên cái bản chất của nó, âm thầm, âm thầm, và âm thầm…

Hình như, cái thứ tình cảm mà anh nói đó nó đang được anh dành trọn cho em đó. Không biết nó được gọi là gì em nhỉ? Anh cũng chẳng biết định nghĩ hay hình dung nó nữa. Thời gian đó mỗi ngày bên em cũng là mỗi ngày mà anh cảm nhận được trọn vẹn từng niềm vui nhỏ nhặt nhất, sự cô đơn trong lòng cũng dần biến mất khi anh cảm thấy có một người thấu hiểu mình thật sự. Anh đã nói rồi đó em ơi: Những gì gắn bó nhiều dần dần sẽ trở thành thói quen, mà đã là thói quen thì sẽ khó mà bỏ được, việc có em bên cạnh cũng vậy với anh nó bắt đầu như một thói quen khó bỏ. Nhưng đó cũng chỉ là thói quen của riêng anh và anh không thể giữ em cho riêng mình được…

Cái gì đến rồi cũng đến, đến và ra đi giống như một quy luật của cuộc sống mà mỗi con người phải tự học cách chấp nhận, ngày em đến bên một người khác — người được gọi là người em yêu. Anh ghen, anh buồn, rất buồn nhưng rốt cục, anh vẫn là con rùa rụt cổ, chẳng dám lên tiếng đấu tranh hay níu kéo thứ tình cảm mà em đã trao vội vàng cho người khác. Trôi qua thời gian không có em anh bắt đầu một cuộc sống mới, đến với một tình yêu mới dành riêng cho anh mà thôi. Đó là một tình yêu chân thành mà anh dành cho người đó. Nhưng sao tình cảm ấy, hình bóng ấy vẫn mãi vương vấn bên anh và em vẫn là một mối quan tâm mà không thế nào buông bỏ. Thậm chí anh có thể bỏ chấp nhận bỏ hết tất cả mọi thứ trên đời, kể cả quay lưng với người anh đang yêu chỉ để chạy đến bên em những lúc em cần…

Thế nhưng thật khó để anh có thể giải bày tình cảm chân thành này tới cho em, thật sự đó là một điều quá khó khăn mà anh không thể nào làm được trọng vẹn. Với em, anh không bao giờ dám đánh đổi, vì anh biết thứ mà anh không nở để mất nhất là em. Cứ như thế này ít nhất thì anh vẫn không mất em mãi mãi, vẫn có thể nghe thấy em gọi tên anh, vẫn sẵn sàng được bên em mọi lúc em cần… Và là vẫn cứ yêu em như cách mà anh đã chọn…

Xem thêm: bếp từ hafele, bếp từ bosch pik675n24e, bếp từ nardi