Khó đến được với người sau, khi tình đầu dang dở

Mọi người luôn bảo tôi kiêu, tôi chảnh nên không chịu đi lấy chồng. Họ không hiểu tốt, họ phán xét bản thân tôi. Nhưng tôi sẽ làm như vậy, bởi vì tôi đã một lòng một dạ yêu anh suốt cuộc đời này.

Bởi vì quá khứ tôi không thể đến được với người khác

Chỉ cần họ nhìn thấy tôi có nhan sắc mà không chịu lấy chồng, lại cũng ăn chơi, nên họ nghĩ, tôi là loại con gái hư hỏng, cặp bồ, lăng nhăng. Bố mẹ tôi cũng chịu nhiều ảnh hưởng vì cái tiếng đó, bản thân tôi cũng chẳng sung sướng gì với ánh mắt nhò, ngó của họ. Nhưng bố mẹ tôi vẫn luôn ở bên tôi, động viên và an ủi, vì con gái chưa tìm được người đàn ông của đời mình.

Mấy năm xa nhà, cũng có biết bao nhiêu người đàn ông theo đuổi, nhưng tôi không mở lòng yêu ai. Tình yêu dành cho người đàn ông đầu đời quá lớn, điều đó khiến tôi chỉ nghĩ đến anh, cả khi nhắm mặt lại tôi cũng chỉ nghĩ đến hình ảnh của anh mà thôi.

Không một ai biết chuyện tôi đã từng yêu và từng trải qua những tháng ngày kinh hoàng như thế nào. Yêu anh, biết anh ở xa, tôi chấp nhận vì quá yêu. Anh cũng rất yêu tôi nhưng trước sự ngăn cấm của gia đình, anh nhiều lần nhụt chí. Khi đó, chúng tôi đã chia tay năm lần bảy lượt, chia tay lên chia tay xuống, nhưng không thể. Vì quá yêu nhau nên chúng tôi lại tự tìm đến nhau, lại săn sóc nhau.

Lần đó, nghe nói, cả gia đình anh không ai ưa tôi. Bố mẹ anh ghét tôi cay đắng. Bản thân họ không chấp nhận tôi, bởi vì ở chốn quê nhà họ đã ưng một cô gái khác cho anh rồi. Cả nhà anh ghét bỏ tôi, gọi điện ra, xúc phạm tôi, sỉ vả tôi bằng những lời không thể nào cay đắng hơn. Họ nói tôi là người không có giáo dục, là người vô liêm sỉ, bị chửi rủa như vậy mà vẫn cố bám lấy con trai của mẹ. Mẹ anh còn dọa tử tự nếu như tôi vẫn tiếp tục yêu anh.

Vì không thể làm được gì, bản thân tôi cũng cảm thấy thật khó xử, tôi quyết định chia tay, dọn đi nơi khác sống để cắt đứt liên lạc. Thế mà làm cách nào đó, anh lại tìm ra tôi. Anh bảo, vì yêu tôi nên không thể nào yêu người con gái khác, anh đã cố mà không thành. Anh nói, chúng tôi sẽ ở bên nhau để chứng minh cho bố mẹ thấy. Nhưng, bố anh biết chuyện, lại bốc bệnh. Và qua đời sau đó…

Tôi là một đứa mang tội, tôi khóc như mưa như gió, tôi nghĩ nhiều hơn về nguyên nhân chia tay của anh. Bản thân anh thì trở về nhà làm tròn chữ hiếu đối với cha mẹ. Những ngày sau, tôi và anh không gặp nhau, không liên lạc. Anh cũng chủ động chia tay tôi. Cứ như thế, bản thân tôi bị ám ảnh, đeo đẳng mãi không thôi.

Tôi từ bỏ anh, yêu một người đàn ông khác nhưng chỉ là để cố quên anh. Càng cố quên lại càng nhớ, càng đau. Không hiểu thế nào, chúng tôi lại tìm đến nhau. Rồi, tôi có bầu… Đó là điều khiến tôi cảm thấy ân hận nhất từ trước tới giờ.

Anh nói với mẹ anh, tôi mang bầu nên phải cưới. Bố anh qua đời được mấy tháng, chỉ cần làm sơ sài thôi, vì không thể để tôi có bầu càng ngày càng lớn được. Mẹ anh chửi chúng tôi nhục nhã, ê chề. Bà nói tôi là loại hư hỏng, vô giáo dục, là bố mẹ không biết dạy, cả đời này bà không chấp nhận con dâu như tôi. Giằng co thế nào, bà đã đẩy ngã tôi và khiến tôi sảy thai. Lần đó, tôi mới thực sự chết đi sống lại, tưởng không qua nổi…

Chúng tôi đã không vượt qua được. Anh chăm sóc tôi khỏe lại và nói tôi phải tự lo cho mình, anh phải về quê làm ăn và lấy vợ. Từ đó tới nay, chúng tôi không gặp nhau nhưng tôi biết, anh chưa có vợ và tôi cũng chưa có chồng. Mấy năm qua, tôi và anh cứ như vậy nhưng không thể nào đến với nhau. Vì quá khứ kinh hoàng mà mẹ anh gây ra cho tôi, vì những đau khổ mà tôi phải chịu đựng.

Tôi không thể nào ở bên anh, cũng như anh vậy. Mẹ anh thà là để anh không lấy vợ còn hơn là lấy tôi.

Giờ đây, bao nhiêu năm rồi, hai đứa vẫn ở vậy, không đến bên nhau cũng không thể quên đi tình cảm dành cho nhau.Trớ trêu như thế, khổ đau như thế, đúng là một tấn bi kịch của cuộc đời. Tôi cũng không thể lấy chồng, không thể yêu ai dù rằng tôi chẳng thua kém người ta. Mọi thứ trong cuộc sống của tôi vẫn diễn ra, duy chỉ có quá khứ vẫn ám ảnh tôi, nó khiến tôi không thể nào quên được.…

Xem thêm: bep tu essen, bếp từ batani, bep dien tu teka