Sự tích hoa cẩm chướng

Bắt đầu bằng một câu chuyện tình của một cô công chúa tóc dài tên Cẩm Chướng sống lẻ loi trong cung điện trên vùng thượng nguồn. Không khí nơi cao nguyên lành lạnh đủ làm tăng màu đen óng ả của mái tóc, làm căng làn da mặt trắng hồng mịn màng như bông và làm màu đỏ của đôi môi người con gái như mọng hơn trong màng sương, và nhất là làm đôi mắt ướt của nàng như sáng long lanh như những giọt sương. Sắc đẹp của Cẩm Chướng nổi tiếng khắp nơi, nhưng đồng thời bao giờ cũng cảm nhận ở nàng một vẻ buồn man mác. Sở dĩ Cẩm Chướng phải chịu cảnh sống lẻ loi giữa vùng hẻo lánh này chỉ vì lời tiên đoán của một lão ông với vua cha khi nàng vừa chào đời, rằng nàng sẽ phải chịu nhiều bất hạnh trong cuộc sống. Vua cha vừa sợ vừa thương con, nên đành đem nàng đi cất giấu ở một nơi heo hút, ít người biết đến để tránh những bất hạnh như lời tiên đoán. Thế nhưng tiếng đồn xa gần về sắc đẹp của Cẩm Chướng cũng lan nhanh, nhất là những buổi chiều khi giọng hát của nàng lan rộng khắp núi đồi, hoà vào hợp âm của những chú chim non hót véo von xung quanh và những cơn gió reo trong không trung. Bao nhiêu người nổi tiếng, giàu có đến gặp vua cha muốn làm phò mã, nhưng vua cha một mực từ chối, thâm tâm vẫn để ý kiếm tìm một phò mã thật xứng đáng với con gái yêu quý của mình.

Một ngày kia, Cẩm Chướng lâm bệnh rất nặng. Rất nhiều thầy thuốc hết sức cứu chữa nhưng đành cúi đầu chịu thua. Bỗng đâu vị lão phu ngày nọ đòi diện kiến nhà vua, và phán rằng bệnh của nàng chỉ có thể chữa được bằng cánh của một loài hoa trắng, mọc cheo leo trên đỉnh núi, giữa hai vực thẳm và một ngọn thác. Vua lo lắng phải tìm cho bằng được cánh hoa đó để cứu con, nên truyền lệnh hễ ai kiếm được đóa hoa đó, sẽ được lấy nàng làm vợ, và sẽ được truyền ngôi cho. Bao nhiêu chàng trai đua nhau vào rừng tìm kiếm, nhưng đều thất vọng, trong khi đó sức khoẻ của Cẩm Chướng đang tắt dần.
Trong lúc vua cha tuyệt vọng, thì đến một hôm có một người tiều phu trẻ, dáng nghèo nàn, đem dâng vua cha một bông hoa màu trắng. Chính nhờ các cánh hoa này, sức khỏe của nàng dần dần được phục hồi, đôi mắt nàng từ từ mở ra. Và công chúa đã nhanh chóng bình phục vào vài ngày sau.
Lễ cưới được cử hành chưa được bao lâu, thì chiến tranh xảy đến cho đất nưóc. Tuân lệnh vua cha, chàng phò mã trẻ cầm quân, tạm chia tay với vợ, ra chiến trường dẹp giặc ngoại xâm. Họ hẹn nhau ngày đoàn tụ, và chiều chiều nhờ gió hát gửi theo hướng đến người kia, như một lời trò chuyện. Những lá thư viết trên những cánh chim làm tin, đều đặn bay đi về.
Một hôm nàng bặt tin chồng, tiếng hát của nàng dường như loãng vào khoảng không, chỉ còn tiếng vọng lại từ gió núi. Cẩm Chướng chờ mãi tin chồng, nhưng những cánh chim bay đi, rồi lại trở về không. Đoán điềm chẳng lành đã xảy ra, chiều chiều nàng ra nơi thác núi, tiếp tục chờ tin. Cho đến một buổi chiều, chim bay về đem tin chẳng lành. Bật khóc và tuyệt vọng, Cẩm Chướng hòa mình theo dòng thác, mất tích giữa dòng nước ồ ạt.
Từ chỗ chân nàng đứng, theo những giọt nước mắt rơi xuống, người ta về sau tìm thấy một loài hoa mới, với hình dáng giống hệt những đóa hoa trắng mà anh tiều phu trẻ sử dụng để cứu người, chỉ khác màu đỏ thắm. Đóa hoa nở cạnh dòng thác, êm đềm và dịu dàng, nhưng vẫn kiêu sa và vững vàng giữa khí trời khắc nghiệt của cao nguyên bao la.
Lạ hơn nữa, trong những ngày u uất nhất, người lữ khách vô tình soi bóng trên dòng nước, có thể thấy bóng phản chiếu của những đóa hoa mang màu mắt long lanh y hệt đôi mắt nàng công chúa. Từ đó loài hoa đó mang tên Cẩm Chướng, để tưởng nhớ hoài đến nàng công chúa chung thuỷ chờ chồng.

bep tu nardi bep tu hefele bếp từ faster fs 2se

Like what you read? Give vukhanh a round of applause.

From a quick cheer to a standing ovation, clap to show how much you enjoyed this story.