Em

Nếu phải chọn 2 câu quote để nói về câu chuyện của anh và em thì có lẽ nó là như thế này
The saddest truth is realising you have fallen madly in love with ‘what can never be. — Michael Faudet
và
I’m always soft for you, that’s the problem. You could come knocking on my door five years from now and I would open my arms wider and say ‘come here, it’s been too long, it felt like home with you. — Azra T., “My Heart is Full of Open Windows”
Và đây thì chắc chắn không phải là chuyện tình…
Anh gặp em năm anh 19 tuổi, em 17…có lẽ anh không nói về nó quá nhiều, anh cũng không phải thể loại giỏi văn…nhưng thật sự lúc đấy anh đã thích em rất nhiều, rất rất nhiều…
và nhiều năm sau, anh vẫn thích em như thế…mặc dù có rất nhiều lúc anh nghĩ đã hết rồi, tình cảm trôi đi rồi thì không quay trở lại, là đơn giản là mình mistiming rồi.
Năm ấy khi em ra Hà Nội, em bảo em thích anh, thực ra anh cũng tự nhủ lòng mình, rằng đây là lúc em đang yếu đuối và cô đơn, cần support nhất, nên cái thích mà em hay nói, phần nhiều chủ yếu là em cần một người lắng nghe, support em, một người khiến em có thể comfortable hơn, có thể là bất kỳ ai, không nhất thiết phải là anh.
Anh chả bao giờ giận em quá lâu, ngắn nhất là vài phút, dài nhất thì cùng lắm 1 tuần. Anh nghĩ lý do một nửa là vì anh là người dễ tình, không hay thù dai, đặc biệt hững hờ với những việc mệt mỏi tốn năng lượng như ghét, hận…một nửa lý do còn lại có thể là vì anh hiểu em, vì quá hiểu em nên mỗi lần em làm gì anh cũng không quá hụt hẫng…chỉ là đôi khi hay thất vọng…Anh cũng chẳng tiện nói ra vì anh luôn nghĩ mình cần giúp em lấy lại tự tin trước kia và có niềm tin hơn với bản thân mình, bớt tự ti với người khác. Có thể em không nhận ra nhưng người ngoài nhìn vào, đặc biệt là người thân, có thể thấy rõ em tự ti hơn nhiều so với trước kia.
Vì thế nên dù có buồn, có thất vọng, có bất mãn thì anh vẫn cứ cố nhịn vào trong lòng…nhưng một lần nữa anh thấy nếu có thể nhịn mà đi về đích thì cũng chả còn ý nghĩa gì cả, vì thế không phải là hạnh phúc…
Anh từng nhiều lẫn nghĩ rằng mình đã để tuột trôi hạnh phúc từ rất nhiều năm trước khi những chuyện tồi tệ nhất của cuộc đời cứ thể xảy ra…và đơn giản là không mưu cầu cái gọi là hạnh phúc, cũng chẳng tượng tượng nó có hình hài như thế nào.
Thế mà trong khoảng thời gian thích em gần đây anh lại nhận ra bản thân mình cũng rất muốn được hạnh phúc…maybe desperate for it…anh cứ mở mồm nói đúng sai anh xin nhận hết, nhưng chắc anh không làm được rồi…Anh không muốn cảm thấy unwanted, helpless và confused quá nhiều..vì anh biết con người anh nếu không có niềm tin ở bản thân thì chả khác gì một cái xác khô..
Nên chắc lần này anh phải lựa chọn buông tay…Vài người bạn thân hỏi anh chia tay à, anh không dám nói chia tay, vì từ đầu đến cuối anh vẫn chỉ thấy tay em là anh nắm, còn em thì chưa nắm tay anh bao giờ, chỉ là xoè tay ra cho anh nắm thôi…Đến cái ôm còn cảm thấy rất gượng gạo…Chắc giống như em nói, anh tự nghĩ nhiều rồi tổn thương…
Viết đến đây thì cụt hứng chả nghĩ ra gì nữa, mặc dù bao nhiêu đêm chằn chọc không ngủ được nghĩ ra đủ thứ muốn nói, muốn viết cho em. Anh mong em sẽ tìm được người khiến mình hạnh phúc hơn, bớt cô đơn, và có thể support em tốt hơn những khi em cần. You know you can always find me whenever you need someone to talk to, I’m the chilliest person on this planet XD
I wish I know how to love you when you are sad, because I know that’s when you need it the most.
And it’s the heart that matter, never timing.
Anh.
