La Place

Ngày xưa nó là một trong những cái quán cafe “cool” nhất Hà Nội, cool theo cái kiểu các bạn trẻ nghệ nghệ, tây tây hay ngồi…nhưng rồi Hà Nội bắt đầu có nhiều các quán khác cool hơn, quán này cũng đập đi sửa lại, chuyển sang căn bên cạnh, chắc phải 2,3 lần…nói chung là cũng không còn được như xưa, các bạn trẻ bớt đến hơn…cái thế hệ bạn trẻ Hà Nội hay ngồi đây thì phần lớn chắc đã lập gia đình….

Tôi ngồi đây từ thời tôi còn học cấp 2…Bà chị tôi hay đưa tôi ra đây ngồi (lúc đấy bà í chắc cũng chạc chạc tuổi tôi bây giờ…

Tôi cực kỳ thích gạch lát ở đây

Đánh giá một cách khách quan thì việc quán này đi xuống cũng dễ hiểu..

  • Đồ uống tương đối chán
  • Đồ ăn thì khỏi nói
  • Phục vụ không có gì quá đặc biệt
  • Mạng chập chờn, chậm muốn chửi bậy (ngay khi đang viết cái bài này thì mạng vẫn chập lên xuống mãi mới publish được)
  • Cabonara ở đây ăn tởm đến mức từ 1 thằng rất thích ăn Cabonara, sau này đi đâu tôi cũng nhìn vào menu và e ngại…

Thế mà suốt 10 năm nay gần như tôi chỉ ngồi ở đây…

Nhiều lúc cũng thấy việc đi cafe khá tương đồng với tình yêu, nhiều khi cứ yêu nhau không phải vì người ta đẹp (nói thế thôi, bạn gái tôi xinh lắm), tài giỏi hay có gì xuất chúng, mà chỉ đơn giản như một thói quen khó bỏ…

Orange is the warmest colour..

Chả biết từ lúc nào, chắc tại ngồi đây nhiều quá nên tôi rất thích màu da cam…màu da cam luôn làm tôi cảm thấy nhẹ nhàng hơn, positive hơn…mỗi lần có chuyện gì buồn tôi rất hay ra đây ngồi gọi 2 cốc Earl Grey Honey, cũng màu cam đồng bộ với cái theme của quán. Ngoài ra được cái view của quán không đẹp nhất thì cũng đẹp nhì Hà Nội rồi…tôi lại hay chọn cái bàn cạnh cửa sổ tầng 2, nhìn ra nhà thờ.

Earl Grey Honey, Signature Drink của quán

Đây cũng là một trong số ít các quán tôi có thể ngồi 1 mình mà không cảm thấy khó chịu, một phần là vì nhân viên quá quen mặt tôi ngồi đây 1 mình suốt bao năm nay rồi, một phần là tại vì khách chủ yếu là khách du lịch hoặc người nằm ngoài circle bạn bè của tôi nên tôi không quá quan ngại về việc gặp người quen…trong khi đang tự kỷ gặm nhấm mấy dòng suy nghĩ cực random của mình.

Ảnh chụp nhà thờ nhân chiều hiếm hoi chịu ngồi tầng 1

Hy vọng quán mở thêm nhiều năm nữa, chứ nếu một ngày tôi ra thấy quán đóng cửa tôi sẽ khóc mất…hoặc có nếu đóng thì đóng lúc tôi giàu vãi lều đủ tiền mua lại và mở lại quán nhé.

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.