Văn thơ, cói và liên thiên …

Dù đã ấp ủ từ rất lâu nhưng hôm nay mới là bước đi đầu tiên trong dự định viết lách của nó. Ước mơ từ cái thuở còn là con bé nhà quê học chuyên văn cấp 2 của thành phố. Con bé ấy thực sự không có khả năng tiếp thu thể loại văn nghị luận. Có lẽ vì thể loại văn học đó không phù hợp với suy nghĩ “phi thực” trong con người nó , thế là hết. Hết mộng văn chương, cứ trượt dài trong những bài kiểm tra, trượt kỳ thi đội tuyển và cuối cùng là trượt kỳ thi chuyên văn cấp 3. Một nỗi buồn cũng thấm nhưng không lâu. Chỉ là kỷ niệm buồn. Cuộc đời bước sang một trang khác, nó chỉ có Toán — Lý — Hoá, một sự cự tuyệt với văn học trong nhà trường. Cự tuyệt một cách tiêu cực, không học, không đọc, không soạn, không nghe. Tại sao lại thế? Có lẽ sẽ viết chuyện này trong một bài khác.

Quay trở lại với câu chuyện đầu tiên mà nó muốn viết: chuyện về cói, về hàng thủ công mỹ nghệ của Việt Nam. Nó có niềm say mê lạ lùng với gốm và đồ thủ công mỹ nghệ. Bài viết này xuất phát từ lời hứa với một cô em làng cói. Còn gốm chắc phải chờ một lời “hẹn ước” khác với một chàng trai làng gốm. :)

Có một lý do giản dị khi nó ưa thích cói, đó là vì bảo vệ môi trường và duy trì nghề truyền thống. Với ai đó thì lý do ấy thật có vẻ xa xôi, nhưng nếu dừng lại thì các bạn sẽ thấy rất gần gũi. Các bạn trẻ chắc từng tham gia nhiều hoạt động tình nguyện vì môi trường khi là sinh viên, khi thành bố mẹ trẻ con các bạn còn quan tâm đến vấn đề ấy không? Nó không được năng nổ hoạt bát trong xã hội, nhưng trong thâm tâm luôn suy nghĩ làm thế nào để bảo vệ môi trường, làm thế nào để người nông dân sống được bằng nghề truyền thống. Chuyện có vẻ chẳng liên quan đến một con bé sống bằng nghề IT. Nhưng xã hội bây giờ là gì? Thế giới phẳng phải không? Có bao giờ bạn nghe một câu chuyện kiểu như chỉ một cánh bướm tít rừng Amazon mà gây ra trận bão khủng khiếp ở đất nước bạn chưa? Nó thì tin vào những thứ kiểu thế. Bất kì hành động nào cũng sẽ gây ra ảnh hưởng đến một hành động khác. Mọi chuyện ngoài kia, là ô nhiễm môi trường, là chiến tranh, có ảnh hưởng đến ta không? Thực sự là có, theo cách này hay cách khác, và thực sự bạn có để tâm nhận ra hay không.

Dông dài, lý thuyết vậy, nhưng quay lại thực tiễn, là nó muốn làm gương cho con, là muốn một thế giới tương lai của con vẫn còn oxy để thở một cách miễn phí. Bố mẹ có thể ngày ngày đọc sách cho con, dẫn cho con bao tấm gương để noi theo, nhưng con thường nhìn vào tấm gương gần nhất bên cạnh. Nó thực ra là một tấm gương ko sáng lắm, thế nên thằng F1 hơi bị “tính cách khó chịu”. Nhưng nó vẫn muốn con nhìn vào và cảm nhận được một chút gì đó về cái gọi là “bảo vệ môi trường”. Với những đồ dùng trong nhà, nếu có thể thay thế bằng đồ có thể tái chế hoặc dễ xử lý rác thì nó sẽ ưu tiên. Đó là lý do nó chọn cói.

Trước đây, khi xem phim Nhật phim Hàn, nó cứ mê tít mấy cái rổ cói trong các ngăn tủ trong các gia đình Hàn Nhật. Cứ ngỡ đâu xa xôi, hoá ra những sản phẩm đó được sản xuất ở Việt Nam, từ cói từ bèo từ mây của Việt Nam. Thật may mắn sao lại quen biết cô em làng cói. Chính ra chơi thân với vợ chồng cô em bao lâu mà không biết nghề truyền thống nhà em. Một phần do em không chia sẻ và khi ấy em chưa thực sự yêu nghề truyền thống của nhà mình. Nhưng sau nhiều lần trò chuyện nhỏ to, mình đã tìm được chỗ mua đồ tin cậy. Em gái cũng dần nhận ra giá trị của nghề truyền thống gia đình mình. Và bài viết này ra đời, như một phần sự động viên dành cho em cũng như một phần phản hồi của khách hàng đối với em.

Tết năm nay, nhà nó sáng bừng với cái chiếu bèo giản dị mà dày ấm. Ai đến chơi cũng hỏi thăm, mua đâu đẹp thế thích thế. Nhìn ảnh cũng ưng phần nào:

Những ngăn đựng đồ trong nhà cũng được tạo dấu ấn bằng đồ cói. Ngay giá sách phòng khách là những ngăn đồ xinh xắn:

Những chiếc lót nồi có nhiều ứng dụng khác nhau. Vì thích nên nó tuỳ ý ứng biến theo những mục đích khác nhau. Khi thì lót chậu cây, lót bình thuỷ tinh: bình rượu mơ mới ngâm chiều nay đã được lên hình luôn.

Khi thì lót nồi đúng là lót nồi. Hehe

Đôi khi lại lãng mạn làm “chiếu cafe mini” như này:

Những chiếc thảm cói êm nhẹ đôi khi lại là chỗ “hẹn hò” cho 2 đứa “bạn thân”:

Nhiều khi nó cũng 1 mình kiểu này:

Những loại rổ cói còn được nhà nó dùng khắp nơi, như để đồ giặt:

Đôi khi rổ cói để đựng vật dùng cần thiết trong bếp:

Hoặc để đồ dùng trong phòng của con:

Để đồ dùng trong phòng bố mẹ:

Và bạn nghĩ sao về một chiếc kệ cói để đầu giường thế này: nó thực ra là một cái thùng cói, nhưng úp xuống thì như một cái kệ nhỏ (để được mấy thứ lặt vặt cần thiết)

Người ta đã nói, khi yêu thì hay mù quáng. Và nó cũng thế. Vì chưa dùng và hiểu nhiều về cói nên khi dùng đồ cói đã bị mốc. Thời tiết Việt Nam ẩm, nhất là mùa đông xuân, thế là mốc cả loạt. Nó cũng tần ngần, như này biết làm sao? Thế là nó mang đi kì cọ, kiểu như giặt chiếu vậy, được cái cói nhanh khô, lại dùng tiếp như thường. Nhưng bài toán tiếp theo, làm sao khi trời nồm ẩm đây. Vậy là nó rước em máy hút ẩm về. Ai biết chuyện cũng cười, bảo nó vì cái chiếu, cái rổ mấy trăm K mà mua máy hút ẩm. Thực ra, máy hút ẩm tốt cho nhiều thứ đồ đạc và hơn hết là cho sức khoẻ mọi người trong nhà. Đấy, đã bảo khi yêu thì vuông mấy cũng tròn. Nó là kiểu người thế, hơi cố chấp. Nhưng lần cố chấp này thì nó nghĩ là chấp nhận được.

Hi vọng bài chia sẻ này sẽ thêm động lực cho cô em làng cói gắn bó với nghề. Hi vọng thêm một chút nữa, sẽ truyền một chút ý tưởng về “bảo vệ môi trường” kiểu của nó. Nếu anh chị em nào quan tâm về mặt hàng này thì có thể chat trực tiếp với em gái làng cói xinh gái 1 chồng 2 con ở trang fb sau nhé: