TRẢI NGHIỆM HAY CẢM NGHIỆM.

Trải nghiệm.

Cách đây khoảng 2–3 tuần, tôi có tham gia diễn đàn Youthspeak (Thế hệ trẻ hành động vì mục tiêu bền vững) của AIESEC — tổ chức mình đã từng gắn liền 4 năm.

Ngày hôm qua, tôi nghe con bạn đồng nghiệp kể luyên thuyên về chuyện sau cái thành công của Youthspeak mà mọi người hay kể lể khen ngợi đó, sau thành công đó đã có những câu chuyện ‘dramatic’ như thế nào.

Nó làm tôi nhớ đến chuyện 2 năm trước, tôi cũng cùng một lũ khác tầm 10 đứa, cũng vui, và cũng mệt khi lăn lê bò lết làm một cái hội nghị tương tự là tiền thân của Youthspeak hiện nay tên là ‘Vietnam Youth to Business Forum’ (Diễn đàn giới trẻ với doanh nghiệp), số lượng cũng 500 sinh nhưng mục đích thì khác đi một chút.

Cũng nhờ cái event đó, tôi mới có dịp chạy 20 km và ‘nằm’ trên xe ba gác chở hàng từ thành phố về thủ đức (nơi diễn ra hội nghị), rồi mới biết một team vì một mục tiêu chung khi làm là nên/ phải như thế nào, vì cái gì, và biết đang làm cho điều gì.

“Tụi trẻ bây giờ ít đứa nào sống bằng cảm nghiệm. Mà sống theo trải nghiệm”

Cũng ngày hôm qua, tôi nghe cô giáo dạy yoga nói: “Tụi trẻ bây giờ ít đứa nào sống bằng cảm nghiệm. Mà sống theo trải nghiệm”.

Tôi cũng lăn tăn rất nhiều! Tự hỏi là vậy bây giờ mình đang sống bằng trải nghiệm hay cảm nghiệm. Mà cảm nghiệm/ trải nghiệm thì cái gì là tốt, hay xấu.

Suy nghĩ đó qua cũng nhanh. Nhưng cũng khiến tôi thấy khá thích thú khi nghe đến từ ‘’cảm nghiệm’’.

Lúc tra google, tôi thấy nó không có trong từ điển, mà chủ yếu liên quan đến đạo chúa, hay cầu nguyện kinh ước gì đó. Sau đó tôi có gắng lần mò lại trong những trải nghiệm gần đây của mình, tự đặt cho mình câu hỏi đâu là những trải nghiệm hay cảm nghiệm của mình.

Cảm nghiệm

Lần gần nhất là ngày hôm qua, từ cảm nghiệm cho tôi gợi nhớ đến câu chuyện của một bạn Chair người Indonesia mà mình có dịp tiếp xúc khi làm faci ở AIESEC Philippines Conferences tháng 12 năm ngoái.

Chị có kể đến chuyện tổ chức này đã dạy cho chị những gì trong 5–6 năm rồi, đã quản lí một nhóm người có những quốc tịch khác nhau, và đã từng đuổi thẳng tay một bạn vào ngày cuối cùng nhiệm kì mình.

Năm cuối cùng chị làm President AIESEC Cambodia, đó là một hành trình của một người trẻ khi đến đất nước nghèo hơn đất nước của mình để quản lí một tổ chức hơn 200 con người, trong 200 bạn Cambodia đó không ai biết chị là ‘đứa’ nào.

Chị kể những trải nghiệm đó với chị đã khó quên như thế nào. Rồi nó đã giúp chị ‘connect the dots’ đến hiện tại bây giờ khi có một dream cho community của mình ở Indonesia.

Sau nhiệm kì đó, chị quyết định làm thành viên của ban tổ chức trong 1 hội nghị của AIESEC gọi là International Congress, 1 năm diễn ra 1 lần tại 1 trong 124 nước có AIESEC. Ở đó chị đã gặp lại người sáng lập AIESEC vào năm 1948, và theo lời chị kể, bác đã già, và thích nhảy AIESEC dance.

Trong 1 đêm may mắn có dịp tiếp xúc với bác ở ngoài sảnh khách sạn, chị đã quyết định đến gặp bác và kể với bác những trăn trở của mình về những kinh nghiệm trước đó của mình, rằng tại sao mình làm đến 6 năm trong tổ chức nhưng vẫn còn gì đọng lại mà không thấy thoải mái khi rời đi, và vẫn còn bứt rứt về quyết định đuổi người của mình ở những ngày cuối cùng.

Tôi không nhớ rõ chuyện chị đã kể, đại khái sau theo ý (tiếng anh) bác đã nói rằng “Purpose always comes first before the organization.Whatever stories you have passed were long days. And when you look back, you had the privilege to feel proud/ regret about what you decided. The experience is called real experienced only if you can feel what it really means to you. And to know what it means to you, it should take a few times to step back, take a break, and then ABSORB what you have done.”

And thank you, for being a part of AIESEC and created one of these stories you have told me, because I know you have made impact for this society. And still, AIESEC still has the meaning to this.”

Sau khi kết thúc câu chuyện, chị đã mở lại clip này cho chúng tôi xem

Và tôi hiểu theo ý mình, đó có thể là những cảm nghiệm. Là khi tôi biết mình đã có những ngày tháng cũ trong tổ chức lúc còn trẻ, đã có những lúc muốn bỏ cuộc, lúc cười, lúc điên dại, giận hờn trách móc và nhảy nhót điên cuồng với những con người trong đó như thế nào. Nó làm tôi nhiều lúc thấy nhớ, và thấy ý nghĩa với những ngày cũ.

Đó có thể là những trải nghiệm. Và để trở thành những cảm nghiệm, đó sẽ là những cái bạn nhớ, bạn biết mình cảm thấy gì trong đó, và khi mình biết “my heart is bumping inside”.

Những cái ‘’connect the dots” đó cũng đang dần cho tôi biết mình đang có những cảm nghiệm gì. Sẽ có lúc buồn, lúc mệt, lúc nhớ, lúc đay nghiến nhưng cũng có lúc hạnh phúc. Đó là những cảm nghiệm mà tôi biết mình đã có thể thấy được thật sự.

Tôi đang dần biến những trải nghiệm của mình thành cảm nghiệm theo cách mình hiểu. Biết đâu 1 ngày, những cảm nghiệm đó lại làm được một cái gì đó ý nghĩa. Tôi có nhớ đến lời anh chair trong Youthspeak vừa rồi đã nói: “Những vấn đề thì nó luôn ở đó. Không nói thì ai cũng biết là có vấn đề. Nhưng chúng ta rồi cũng phải nói, nói không phải để giải quyết ngay, mà nói để mọi người cũng biết là đang có vấn đề để mà cần phải giải quyết”.

Ừ, vậy thì cứ nói những gì mình nghĩ được. Biết đâu những “cái nói” đó làm được cái gì thì sao!?