Nếu đời bạn là một chuyện cổ tích, nó sẽ là…

Cái này hơi khó nghĩ viết gì, vì vốn dĩ ít đọc truyện cổ tích mà.

Hôm qua trên đường đi làm về có nghĩ, thiệt ra đời mình như là Tấm Cám. May mà version cũng có chút cải tiến.

Thử nghĩ xem, vốn dĩ Tấm không hẳn là người xấu mà giả vờ hiền hậu, cũng không hẳn Cám đáng thương hoàn toàn như truyện đời mới.

Tấm, bắt đầu là một người bình thường, rồi qua bao giờ giông tố trong đời, nhận thấy đời quá ác, nếu mình không ác lại thì không thể sống được, nhưng khác nhau là làm sao ác một cách thông minh và lương thiện. Thông minh cần có đường dài, nhưng lương thiện thì chỉ cần từng bước đi nhỏ.

Nhưng đôi lúc, lại thấy rằng, mình như Cám ấy, và rất nhiều Tấm trong đời mình, những con người may mắn được giúp đỡ bởi một số nhân vật một cách hồn nhiên và hết mình và nghĩ rằng ai cũng phải nâng niu họ như vậy. Rồi mình cứ phải là Cám với họ, hành hạ họ với hy vọng có thể giúp họ thay đổi.

Vùng xám của nhân vật Tấm, Cám là vùng xám của mỗi người, và cụ thể là mình. Mình không phải là một đấng thánh nhân, để không có vùng xám này. Ngược lại, mình tận hưởng và sống bằng vùng xám ấy.

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.