Cuộc đời đáng nhớ

Bruce Lee

Tôi kể bạn nghe: Suốt bao năm qua tôi hâm mộ một người, đó là Bruce Lee. Nếu ai hỏi tôi đến Mỹ vì lý do gì thì sẽ không bao giờ là vì giấc mơ Mỹ hoặc tôi thích Mỹ, đơn giản là vì tôi muốn biết mình là ai. Bruce nổi tiếng ở hollywood do những bộ phim võ thuật. Nhưng riêng tôi, tôi xem Bruce là một người thầy về triết lý sống là vì anh làm tôi đồng cảm, anh là người Châu Á, nhỏ con và lớn lên ở Hong Kong nhưng anh đến Mỹ để đi tìm con đường riêng của mình, nước Mỹ có rất nhiều vấn đề phức tạp về chủng tộc nhưng với nghị lực và kiên trì, anh đã thành công ở Mỹ và không chỉ thế điều tuyệt vời nhất là anh thành công theo cách của mình và tạo ra cách chơi riêng mà khi nhắc đến Lý Tiểu Long ai cũng phải biết.

Càng sống ở Mỹ, tôi càng cảm thấy rất thử thách nếu thật sự muốn nhắm đến thành công. Bản thân lớn lên ở Vn, trải qua 12 năm giáo dục dưới chế độ cộng sản, tôi nghĩ tôi có văn hoá rất khác với người bản xứ ở đây, bên cạnh đó tôi không có bằng cấp nên quyết định sang Mỹ là một ý kiến táo bạo. Trước đó ở vn tôi cũng đã có cv tốt và chẳng bao giờ nghĩ mình sẽ sang Mỹ làm gì, nhưng cuối cùng tôi đã bỏ tất cả để thử thách bản thân mình.

Tôi nhớ những ngày đầu tiên sang Mỹ, tôi nói với vợ mình rằng trong trường hợp xấu nhất anh sẽ đứng bán trong siêu thị cho đến lúc anh có thể làm design một lần nửa. Và đó là lúc tôi đã đem số tiền dành dụm và sang San Francisco để biết mình là ai. Khi sang San Francisco được 2 tuần thì tôi đến thăm một cty của bạn để tìm hiểu thì sau 1 ngày nói chuyện với tất cả ban quản lý thì bất ngờ tôi được offer vị trí làm việc với mức lương mơ ước là 6 con số. Lúc ấy tôi không hề biết phải cảm thấy thế nào nhưng tôi đã rất vui vì bước đầu rất suôn sẽ. 1 năm sau thiết kế của tôi được bình chọn trên Forbes và Fox Business ở Mỹ là thiết kế cho doanh nghiệp đẹp nhất năm 2013. Tôi đã rất vui, vì quan trọng nhất đằng sau tôi là một đội ngũ đồng nghiệp ủng hộ tôi hết mình nên mới đạt được điều đó.

Sau đó cty được mua lại và tôi bắt đầu làm cố vấn với vai trò giám đốc cho các cty khởi nghiệp và kết quả là lo được một căn nhà cho gia đình. Nhìn chung tất cả trong 3 năm qua ở Mỹ tôi đã biết mình là ai, năm nay tròn 30 tuổi tôi thấy mình làm được những điều ít ai đạt được. Nhưng bên cạnh đó không có nghĩa là không có thử thách.

Có đôi lúc tôi đã quyết định sai và về nhà với khuôn mặt rất thảm với vợ, vợ nói “A cứ hình dung đây là một cuộc chạy đua việt dã, và người ta đã chạy 1000m anh mới xông tay ngang vô, nên mất thời gian và a phải nổ lực gấp nhiều lần.” Nên thất bại là một phần của thành công trên con đường của tôi.

Trong nội tâm tôi phải thay đổi thói quen của mình do cách sống Châu Á để hoà nhập với văn hoá ở đây, điều đó khó khăn nhất. Vd: Ở VN đi học phải ngồi nghe thầy cô nói, lúc nào thầy cô cũng đúng, còn ở Mỹ ai cũng khuyến khích nói lên suy nghĩ của mình, nên khi làm ở đây tôi phải thay đổi bản thân mình thành một người năng động trong công việc, liên tục hấp thu kiến thức mới và phải biết ứng xử trong nhiều tình huống. Đặc biệt xung quanh chỉ toàn người giỏi và tôi luôn đóng vai trò lãnh đạo cty. Có những bạn khi biết về tôi họ hỏi: “làm sao được?” mà chẳng bao giờ hỏi vì sao tôi chọn con đường này. Câu hỏi làm sao được trả lời rất dễ nhưng vì sao tôi chọn con đường này lại là điều khiến tôi có được ngày hôm nay. Vì tôi muốn biết mình là ai, vì tôi không chấp nhận số phận thấp cổ bé họng, vì tôi không đồng tình về cách thế giới thứ 1 nghĩ về thế giới thứ 3. Nên khi ở VN tôi thấy có quá nhiều tây ba lô tỏ vẻ thông minh để điều hành cty này cty nọ nhưng chưa chắc gì họ giỏi, còn người vn với vn thì bị đánh giá rất thấp. Người vn tự khinh miệt người vn. Nếu điều tuyệt vời nhất mà tôi thấy ở OBAMA đã làm khi đến vn thì đó là sự tôn trọng đối với văn hoá vn và sự tôn trọng đối với cảm xúc được bộc lộ của các cá nhân như Suboi chẳng hạn. Nên tôi muốn mình thành công để chứng minh cho mọi người thấy thành công không phân biệt da màu, giới tính hay quốc gia. Nếu ta có nghị lực, ta sẽ làm được. Và thành công đi đôi với thử thách. Như Bruce nói: “Con đường để sống bất tử là hãy sống một cuộc đời đáng nhớ tới.”

Show your support

Clapping shows how much you appreciated Outcaster’s story.