Đi thật chậm giữa Huế

[ Huế, thứ Tư, từ nhật ký quên mất là ngày nào tháng nào]

Trời vẫn lạnh căm, thời gian đang bên phe mình mà trôi qua thật chậm. Mình & "bạn đường" đang ngồi bên hai ấm trà độc ẩm. Ấm màu cam đất nhỏ hơn là ấm Bạch trà Tây Côn Lĩnh, lá được hái từ cây trà cổ thụ trên núi cao. Người hái chỉ lấy lá trên tầng cao, vì lá trên ấy luôn ướp sương nên rất sạch, vậy nên gọi là Bạch trà. Cái tên làm mình tưởng tượng ra một Bạch cụ râu tóc bạc phơ đương ngồi thưởng trà dưới tán cây cổ thụ, trông như một ông tiên. Ấm đất màu đen cao hơn là Trà nõn tôm ướp sen tươi Hồ Tây. Lá trà non tươi, ví như nõn tôm, ướp với sen Hồ Tây, uống vào thanh & dư vị vẫn còn hương sen trong lành vô cùng.

Uống một ngụm Bạch Trà, thấy thời thế đổi thay, chẳng chậm hơn một tuần trà là mấy. Như hoàng cung lộng lẫy đầy châu ngọc, bây giờ cũng chỉ còn là thành trì hoang phế. Bao nhiêu thứ nữa sẽ trôi vào quên lãng đây? Mấy mươi năm trước, chú Nguyễn Tuân ngồi tiếc những "Vang bóng một thời" ngày xưa. Bây giờ thì sao? Còn ai ngồi tiếc?

Nếu vẫn nặng lòng hoài cổ, sao ko bắt tay vào tìm hiểu những câu chuyện cũ xưa để mà gìn giữ? Sao không viết lại câu chuyện của trà, những chén trà Việt đầu tiên xuất hiện từ tận cùng cực Bắc của đất nước với cái tên thật trong trẻo - Shan Tuyết? Sao không kể về những ông vua tội nghiệp qua những chuyện trà - như trà sen Tự Đức? Ai có đi Bắc về Nam cho tôi xin mỗi nơi một câu chuyện trà để tôi nghe chuyện nước tôi, từ những chén trà chơn thực. Rồi có khi tôi sẽ dựng ở nhà một góc bàn nhỏ dành cho trà Việt thôi.

Hồi xưa, mình hay thắc mắc tại sao người Nhật lại điên cuồng về trà như vậy, có làm quá hay không? Giờ thì mình hiểu con người ta cần những khoảnh khắc như thế để trân trọng giờ phút mình đang có, trước khi mọi thứ trở về hư vô. Con người đến lúc nào đó cần có gì đó níu mình đi chậm lai, để thấy yên bình thư thái, để cảm thấy tất cả đều có thể. Lạ thay, cảm xúc này có thể đạt được chỉ sau 1 tuần trà, giữa một thành phố lặng yên xa lạ. Chắc chỉ có ở Huế.