Dream forgot me ?

[23/10/2016]

Nếu cuối cùng ai cũng chết, thì sao không sống mỗi ngày cho trọn vẹn đủ loại cảm xúc — hạnh phúc, êm đềm, lãng mạn, mạo hiểm …?

Dream forgot me or I forgot dream?

Người ta bảo “At the end of life, most people will regret the risk that they’ve never taken, the dream that they didn’t pursue”. Nhưng ước mơ nào, ý tưởng nào đang “cháy hừng hực” trong tim mình, mà nếu ko “moi” nó ra mà sống thì mình sẽ đến “bể tim”? Điều gì khiến mình chịu ‘chiến đấu” đến già, để ko hối hận cho dù ko đạt được gì? Đến đây, mình vẫn chưa có câu trả lời.

Công việc gần đây nhất làm mình tự hỏi, “điều ấy” có phải là doanh số của những nhãn hàng mình đang theo? Có phải là sự hài lòng của khách hàng? Có phải là 1 dự án truyền thông “siêu thành công cấp vũ trụ”? Không phải! Vậy “điều ấy” là cái quái gì mà 5 năm qua tôi đi tìm mà vẫn chưa thấy? Hay như vĩ nhân hay nói — Hãy làm người truyền cảm hứng — làm “Agent of Change”? Không biết!

Dream” có thể đang ẩn nấp trong cuộc sống.

Vậy nên phải sống cho bằng hết mỗi ngày! Nhớ lại những ngày sống “dè xẻn” thời sinh viên xa nhà. Một bữa ăn nhiều món tự nấu đã là một phần thưởng xa xỉ cho bản thân — vì cũng hiếm khi đủ tiền để đi chợ cho một bữa ăn đủ các món. Cho nên thích nấu ăn lắm, thích xay sinh tố trong máy xay siêu ồn. Thích làm bánh mì nướng buổi sáng, quết ba tê & cà chua; và chuẩn bị bữa trưa trong chiếc hộp xinh xinh để mang lên thư viện trường. Giờ đi làm rồi, chuyện đi ăn ở ngoài ko còn khó khăn, cái bếp tự nhiên trở thành xa lạ (hay chỉ là một cái cớ cho thói lười biếng?). Đâu thử một ngày dậy sớm, làm một mẻ bánh mì nướng, với trứng chiên bơ, rắc tiêu thơm. Chẹp chẹp, có lẽ trong những lúc sống với dạt dào cảm xúc như thế, mình sẽ nhận ra giấc mơ đang ẩn nấp.

Những cuốn sách sẽ mang chúng ta đến những nơi thật xa.

Sống “sâu” ở một nơi cũng chưa đủ, mà phải sống “rộng” để thử những trải nghiệm khác nhau trong cuộc đời rộng lớn này, thì may ra tìm được giấc mơ đang ẩn nấp. Mỗi khi bất chợt thấy chán, thấy thiếu lãng mạn, hay ngộp thở giữa công việc văn phòng, mình thường mua ngay 1 quyển sách. Ý tưởng của những quyển sách mới có thể mang mình đến một nơi xa & tràn đầy cảm hứng! Quyển sách mình thích gần đây nhất là “Cửa tiệm của những lá thư” (https://tiki.vn/cua-tiem-cua-nhung-la-thu-p543780.html?gclid=CLe11_C909QCFVcFKgodNNENrQ.

Sách bảo mình nên đặt lên bàn cân điều mình muốn & công sức mình chịu bỏ ra. Đặt sai thứ lên bàn cân là mọi việc sẽ rối tung. Cho nên mình sẽ thử bỏ lên bàn cân điều mình muốn - mà trước hết là tìm ra "dream" của mình.

Thú thật là mình đã mua cuốn này vì bìa sách :D. Đấy là một tiệm “letter shop” có những cửa sổ rộng, nhìn vào không gian đèn vàng ấm áp, cứ gợi nhớ đến “ước mơ ngốc xít” của mình hồi 18 — 19 tuổi (một cái tuổi tuyệt đẹp nhỉ?). Mình & con bạn thân từ lớp 1 của mình đã luôn ước có 1 quán cafe nho nhỏ màu trắng, với những ô cửa sổ dài, với cánh cổng & bờ rào thấp màu trắng. Sau giờ làm việc, giữa những cơn mưa rả rích, mình sẽ ghé ngang quán để thăm nó. Chúng mình sẽ trưng bày những bức tranh mới lên tường vào mỗi tháng, hay những bộ quần áo mới trong bộ sưu tập thời trang tên “Flower Season” của mình. (Yeah, hồi nhỏ mình còn mơ đến có 1 bộ sưu tập thời trang nữa cơ. Còn nghuệch ngoạc vẽ lên giấy những bộ thiết kế thời trang, rồi bị một tên nào đó chê cho thúi đầu)… Nghĩ lại, đấy vẫn là ước mơ đẹp nhất mình từng có.

Ngộ là đã 10 năm chẵn trôi qua, mình vẫn nhớ rõ được cả cái mùi cơn mưa khi mình đến thăm quán cafe ấy trong tưởng tượng. 10 năm nghe nhắc thôi đã thấy bàng hoàng về cái vô tình của thời gian, mà cũng kỳ diệu cho những khoảnh khắc rất ngắn nhưng chưa bao giờ biến mất. Những khoảnh khắc như thế nhắc mình cuộc sống vốn dĩ ko cần mải mê kiếm tiền, mải mê ganh đua — điều mình đã mải mê làm 5 năm vừa qua. Cuộc sống ko cần ngày nào cũng gồng mình làm việc như một con thoi.

Vì cuối cùng thì ai cũng “trả lại trăm năm cho bụi hồng” mà thôi. Đời vốn đẹp nên tôi & bạn hãy sống sao cho xứng với vẻ đẹp ấy ;)

Like what you read? Give Saigon Squirrel a round of applause.

From a quick cheer to a standing ovation, clap to show how much you enjoyed this story.