Tìm cậu
[diary, 2012]
Tôi cố tìm cậu trên những con đường ở thành phố không có cậu. Những con đường giống cậu lắm, trống trải và cô đơn. Những hàng cây lặng lẽ dưới con nắng oi bức. Những vạch kẻ đường cô lẻ đứng song song. Có lẽ cậu vô hình, nên tôi chẳng tài nào nhìn thấy. Ở một nơi nào khác, một phiên bản khác của cậu đang sống một đời đủ đầy vui sướng. Nếu quả thật vậy, tôi cũng chẳng thể mong gì hơn cho cậu cả.
Chỉ là thế giới đã trở nên ồn ào quá, nên tôi đi tìm cậu. Chẳng còn lấy đâu ra một sân bóng không người vào một buổi chiều. Chẳng lấy đâu ra một phút để canh cầu vồng sau mưa. Chẳng còn một góc ban công hắt nắng để ngồi bệt ra đất mà nghe nhạc. Ở đây cũng chẳng có sân ga cho cậu ngồi chơi tù xì búng trán. Chẳng có lấy một mùa đông để nhả khói. Không có nổi một thư viện vắng người cho cậu gục đầu ngủ trên bàn. Thế giới chẳng còn lặng yên như khi chúng ta còn trẻ cậu ạ. Tôi cũng thế.
Tôi tự hỏi cậu đã ra sao rồi? Cậu có còn yên lặng nữa không? Rồi tôi cũng tự hỏi cậu có từng yên lặng như thế không? Cậu có từng thích mùa đông? Cậu có từng thích ngồi nghe nhạc chốn không người? Những điều này, hình như tôi chưa bao giờ được biết. Tôi chỉ biết chúng ta không gọi cho nhau nữa, không một lần nào nữa. Hai cá thể sống & trôi theo cuộc sống đẹp tuyệt vời, không cần phải gặp nhau hay nghe về nhau nữa. Duyên khởi rồi duyên lại tàn. Hay duyên chưa từng khởi mà chỉ có người mộng du?
Đứng giữa con đường nắng cháy, tôi tự cười mình. Cứ khờ khạo mà đi mãi, tìm mãi, rồi có tìm được đâu.
