Cô Sóc Sài Gòn

[3/6/2017]

Một ngày nọ, mình "ngồi" cafe thật sớm (từ "ngồi" ở đây ko chỉ là hành động ngồi xuống mà còn là trạng thái thư thả chậm chạp ngồi đếm thì giờ). Bấy giờ có lẽ là 8h30 sáng, trước mắt mình là một cửa sổ cao, dựng từ mép một chiếc bàn rộng, phủ khăn ca-rô nâu kem, để độc nhất ly cà phê sữa đá. Nắng đã lên rồi nhưng chỉ đủ lấp lóa ở ngoài mé công viên nho nhỏ lọt thỏm giữa những block nhà chung cư cũ. Mình lúc ấy vẫn là kẻ tự do, vừa nghỉ việc - điều làm mình có lúc vui sướng, có lúc mỏi mệt. Rồi chợt có 1 “cô” sóc xuất hiện ngay giữa bức tường cao trước mặt mình, “cô” trèo lên thoăn thoắt trước mắt mình như 1 con thằn lằn, giữa những tia nắng lấp lóa của buổi sáng, trông “cô” có vẻ hài lòng. Hình ảnh “cô Sóc” giữa những bức tường đô thị, làm mình bất giác mỉm cười. Làm sao “cô” vẫn có thể sống vui như thế mỗi ngày giữa những bức tường, vài cây bàng & tán lá me của Sài Gòn. Hay có lẽ “cô” cũng như mình, trong khi mình đang ngắm “cô”, thì cô cũng lẳng lặng nhìn xuống những con người Sài Gòn — có kẻ tất bật, có kẻ nhàn rỗi, ai cũng vì lý do nào đó bám trụ lại ở thành phố nhiều thăng trầm & càng ít nơi nên thơ như Sài Gòn này.

Cô Sóc ơi, cô thấy gì ở nơi đây, giữa những tán lá me, giữa những con người phiền muộn?

Phải chăng có những vẻ đẹp nào đó ở thành phố này giữ cô ở lại ?