Tà Chì Nhù 2016

Phần 1

Một chuyến đi tràn đầy cảm xúc (xin lỗi câu này quá mainstream rồi).
Nhìn đám bông gòn đằng sau chưa?

Mình từng ngồi nhà hóng đọc bài viết của các phượt thủ leo núi này núi nọ suốt, tay bấm like, tay kia ngoáy mũi và vẫn ko hiểu dc là có cái quái gì cảm chả xúc. Đang ở thành phố đang sướng lại kéo nhau đi mấy chỗ rừng rú ăn lông ở lỗ, điện thoại không có sóng sướng cái gì? Lại đến nơi rét căm căm không có cả WC, mếu máo nhìn nồi đun nước ăn mì gần sôi bị đổ tắt cả bếp củi. Đánh răng bằng nước suối lạnh muốn rụng cái răng mới đi úp sứ. Sáng tỉnh dậy vì nghe tiếng đàn dê gần trăm con được dẫn đi chăn thả. Trời xanh trong vắt, mây ngập lưng núi, nắng phủ ngang lều. Ơ… ra vậy haha.

Cho các bạn thích những con số:

  • 6 người (3–3)
  • 2 ngày 3 đêm
  • 2900m
  • 12xxK/ng budget
  • Gần 2000 ảnh và video chụp bằng đt
  • 3 lần sử dụng cho một con gà và bộ xương của nó 😂
  • 200 mét nữa thôi” là lời nói dối được nghe nhiều nhất từ porter
  • 1 team
  • 0 sợ
  • n máu liều 😱 (n > 9000)

Nghĩ lại thì chắc năm nay đi thế thôi chứ không dám đi tiếp chuyến nào như này nữa.

05/12/2016

Về Tà Chì Nhù

Lời đầu tiên có lẽ là “Muốn sống ảo cũng phải có sức khoẻ”. Chẳng ai có thể teleport một phát lên được trên đỉnh để selfie cùng bạn bè và mây trời như vẫn thấy trên mương 14. Nó đòi hỏi không ít sức chịu đựng, sự dẻo dai, ý chí quyết tâm, và hơn hết là một team tuyệt vời với những người bạn trên cả tuyệt vời. Mình vẫn giữ nguyên quan niệm: “Đi đâu không quan trọng, quan trọng là đi với ai”.

Về đỉnh núi này, haizzz có thể lên đây, hoặc đây đọc. Nôm na là đỉnh núi cao thứ 4 cả nước với độ cao là 2,979m. Đợt này Tà Xùa đang hot nhưng bọn mình lại ko chạy theo đám đông. Anh cùng đoàn kể là vài năm trước Tà Chì Nhù hot hơn nhiều, nhưng năm nay báo chỉ đổ dồn về Tà Xùa nên ở đây vắng hơn. Và sự thật là theo lời anh porter (khuân vác thuê) thì mùa này hàng tuần chỉ có khoảng 2 team leo Tà Chì Nhù. Và tuần này có mỗi bọn mình. Thế thành ra lại hay. Bầu trời đó biển mây đó là của riêng bọn mình.

Thú thật là ban đầu mình đã quá ham vui chỉ thấy bảo đi là đi cũng chưa tưởng tượng leo núi lại vất vả như thế. Cho đến hôm đi lấy lều bạt túi ngủ các thứ, rồi thì khi nhìn những con dốc cheo leo đầu tiên mới trở về được thực tại là: “không có đường quay về đâu, cứ leo đi >.<”. Các bạn đừng như mình nhé :|

Lịch trình

Mình chả nhớ rõ lắm đâu vì mình là thành phần mù địa danh, ăn theo vác mỗi xác và một ít não đi. Về cơ bản là bến xe Mỹ Đình (Hà Nội), đi xe khách <->Nghĩa Lộ (Yên Bái), đi taxi khứ hồi <-> Trạm Tấu (Yên Bái), xe ôm hoặc thuê xe transit <-> xã Hát Lừu, xe ôm <-> xã Xà Hồ, đi bộ hoặc đi nhờ xe bán tải (đen thì thôi đỏ quên đi)<->mỏ chì, chân núi, bắt đầu leo từ đây <-> điểm cắm trại gần đỉnh núi. Hôm sau có thể bay về bằng trực thăng xuống chân núi.

Đùa thôi.

Tính từ chân núi leo lên đến nơi bọn mình mất tầm 6 tiếng, nghỉ ít. Lúc đi xuống thì nhanh hơn, chỉ khoảng 5 tiếng. Dân bản hoặc porter chỉ cần 3 tiếng lên và 2 tiếng xuống. Mà thôi đừng so sánh với họ.

Tóm tắt đêm và sáng đầu tiên

Xuống xe khách ở Nghĩa Lộ, đỗ trước một nơi gọi là “7 tầng”, hóa ra là một cái khách sạn 7 tầng cả karaoke các kiểu. Bắt xe taxi các thứ cứ bảo 7 tầng là ai cũng biết. Xong cả bọn lang thang tìm chỗ đi tè nhờ, rồi trong lúc đợi taxi thì đánh chén mấy món vặt bánh chuối bánh gối bánh khoai ở một quán ven đường.

Lên xe taxi, để tránh bị tra tấn bởi nhạc vàng remix và vinahey sau 5 tiếng trên xe khách thì bọn mình đã biến dàn loa của bác tài thành carpool karaoke. Và thế là, Sau tất cả trở thành bài hát của chuyến đi.

Như mình đã từng nhắc đến ở bài Đà Nẵng Trip, việc chọn một bài hát làm nền và nghe đi nghe lại trong một chuyến đi rất thú vị vì nó tạo ra một cách gợi nhớ rất tự nhiên. Sau này cứ nghe văng vẳng đâu đấy là lại nhớ đồng bọn.

Đến Trạm Tấu, bọn mình nghỉ ở nhà nghỉ Thảo Nguyên, gần ủy ban. Sẵn túi ngủ nên cả bọn chọn ngủ nhà sàn cho kinh tế. Tắm xong ngủ nghỉ lấy sức chơi.

Sáng hôm sau dậy ăn sáng và không quên màn lượn xung quanh, mua sắm các thứ còn thiếu (nồi, gạo, dao, dây chun, ít hoa quả) rồi bắt đầu lên đường. Nói chung là cảnh vật yên bình dễ chịu, một cảm giác chung mỗi khi ra xa khỏi thủ đô xô bồ.

Quả là rất nhiều đoạn chuyển phương tiện. Sau khi đi bằng xe transit lắc lư đung đưa mới lên được Hát Lừu thì lại phải dừng bước trước cây cầu treo. Đoạn trắc trở tiếp theo lại phải thuê xe ôm của các thanh niên bản chở lên Xà Hồ.

Từ đây mọi người cân chỉnh hành trang, chốt deal với porter và lên đường. 2 thanh niên porter này rất bá đạo, buổi trưa còn đi ăn cưới uống rượu rồi mới bê đồ lên đỉnh núi cho bọn mình, chấp nửa đường. Cuối cùng họ vẫn đến trước thật +_+.

Nét mặt tươi tỉnh của các nam thanh nữ tú khi chưa biết được những gì cao, to và dốc ở phía trước đang chờ đợi họ.
Nếu nhiều đồ quá thì nên chốt deal cả lên và xuống với porter. Bọn mình nghĩ lúc về đồ ăn cũng bớt rồi nên quyết định tự mang đồ lúc xuống. Porter này còn kiêm luôn cả xe ôm đón ở chân núi ở lượt về.

Vẫy xe đi nhờ

Người ta nói người tốt gặp người tốt ở khắp mọi nơi 😤. Đi bộ được vài phút dưới trời nắng bắt đầu thấy bơ phờ, may sao gặp ngay một chiếc bán tải đang đi cùng hướng. Rụt rè mĩ nhân kế nam nhân kế các kiểu thế là được ngồi nhờ lên thùng xe đi về phía mỏ. Ngồi trên xe trong một phút thoáng qua cảm giác như mình đang trong một cảnh phim hay MV nào đó kiểu đang đi lang thang ất ơ rồi xin đi nhờ được xe rồi nhạc nền nổi lên. Cảm giác vui vui lạ lạ vì cuộc hành trình dần hiện ra rõ nét như những gì từng tưởng tượng.

May quá gặp đúng xe bán tải của ông bà chủ mỏ đá đang trên đường lên

Nếu không nhờ được chuyến xe này thì cũng mệt mỏi đấy.

1 tiếng đầu leo dốc

Quên không chụp đoạn dốc khởi động ở chân núi sát mỏ đá. Lần đầu mình trekking nên chưa thể tưởng tượng là phải trèo lên thứ vách núi như thế, mặc dù bản thân cũng rất thích mấy hoạt động trèo cây trèo tường. Quay ra hỏi mấy anh công nhân mỏ: “đường lên đâu hả các anh?” — “Đấy dân tộc nó hay lên đường ấy đấy”- Mình quay ra nhìn kiểu nản và mông lung. Ờ thì công nhận nhìn một lúc thì thấy một vạch đất đá sạt lở trơ ra không có màu xanh của cây lá, kéo dài từ chân núi lên đến khuất mép của đoạn dốc. Nghĩ bụng: “ừ thì trèo. Chắc đoạn đầu mới thế này thôi”.

Về sau có những đoạn còn kinh hơn -_-

Bắt đầu thấy cảnh rừng núi hiện ra trước mắt. Tất nhiên là còn lâu mới đến độ cao có mây phủ trắng như trên báo, nhưng cũng thấy không khí trong lành dễ chịu lắm rồi. Trừ việc bắt đầu thở dốc.

Nói chung là chỉ có một con đường mòn cả lên cả xuống nên thỉnh thoảng lại gặp người (hầu hết là dân tộc) đi xuống. Có gặp hai vợ chồng đi 2 ngày đường núi chỉ để đi ăn cưới, xong lại quay về. Rồi cũng gặp một thanh niên đi từ Sơn La sang đây bắn chim rồi lại đi bộ 30km về. Xem ra câu “ăn một bát cháo, chạy ba quãng đồng” chưa là gì cả.

Kinh nghiệm thực tế là đừng nên cố quá, thấy mệt thì phải nghỉ chân. Nhưng cũng không nên nghỉ dài quá sẽ càng thấy co rút cơ, và mồ hôi chảy ra sẽ ngấm ngược trở lại dễ bị nhiễm lạnh, đặc biệt là lưng áo chỗ tiếp xúc với balô.

Nước cũng không nên uống nhanh và uống quá nhiều. Thứ nhất, uống nhiều thì lại ra mồ hôi nhiều, rất nhanh xuống sức. Thứ hai, nước không có nhiều nên phải tiết kiệm. Thật đáng buồn là nước không thể nén được, nên vẫn được xếp vào hàng xa xỉ khi leo núi vì rất cần thiết nhưng lại thêm nặng hành lý.

Có rất nhiều đoạn nghỉ như thế này, cứ thấy đoạn nào bằng bằng là chỉ muốn đặt mông xuống ngồi thôi
Trước khi lên đường tốt nhất mọi người nên tập đi bộ hoặc chạy bộ đều đặn vài buổi để điều hòa nhịp thở và quen chân. Hầu hết là dân văn phòng ngồi điều hòa suốt tự nhiên đứng phắt dậy leo núi là dễ chết lắm chứ không đùa được đâu. Chỉ một đôi giày xịn và tư trang hàng hiệu không cứu được đâu.

Cũng đầy bài viết trên mạng về vấn đề này, trên mương hay ở đây.

Leo quen chân

Sau một tiếng đầu quen địa hình thì mọi người đã dẻo chân, di chuyển với tốc độ nhanh hơn. Đoạn leo này cũng chả biết tả sao cho vừa, cứ đi cứ leo thôi cứ thấy dấu vết đường mòn là lao về phía trước. Leo rồi thi thoảng ngoảnh mặt lại nhìn ra phía sườn núi để xem mây đang đến đâu mình, mây everywhere, xem cảnh vật mây và núi nó hùng vĩ như thế nào. Rồi thì trong quá trình leo cũng trượt tay trượt chân mấy phát. Rồi người này đợi người kia, đưa nhau miếng nước, nghỉ chân chém gió chỉ trỏ lên cao cao xa xa xem biết bao giờ mới lên đến nơi. Cái này chỉ khi đi mới tự mình cảm nhận được. Nó còn quẩn quanh trong đầu ngấm vào đầu rồi biến thành mấy thứ deep deep thấm thía thấy cũng hay hay.

Tảng đá to kia không biết là do tự nhiên hay do bàn tay con người mà kiểu dáng công nghiệp không khác gì hố xí xổm. Sự thực là mình đã thấy có sản phẩm test ở đấy +_+

Những lúc đi chơi như thế này lại muốn có con GoPro Hero5 để tiện chụp ảnh ngẫu hứng trên đường. Thi thoảng rút cái điện thoại ra khỏi túi lại phải tháo găng tay, cầm chắc máy trong tay chỉ sợ rơi. Và cũng rất nể nếu như đi leo núi thế này mà có người mang máy ảnh DSLR full ống kính đi.

Leo một lúc 5–10 phút là bắt đầu thấy nóng người. Mặc dù ngoài trời khá lạnh (13 độ) nhưng nắng to và vận động liên tục nên cuối cũng cởi bỏ hết áo phao áo khoác dày. Kinh nghiệm là chỉ nên mặc áo phông và áo khoác mỏng, nai nịt thật gọn gàng ôm chặt vào người tránh để tư trang văng đập lung tung.

Hồi xưa nghe mọi người nói chuyện leo Phan mình cứ nghĩ trong đầu là chỉ leo một dốc chéo thẳng tắp từ dưới mặt đất lên đến đỉnh là xong chứ không tưởng tượng là phải vượt qua hết lớp núi này đến lớp núi khác với tổng quãng đường xa hơn rất nhiều. Giờ thì hiểu rồi.

Trên đường gặp lán trại của mỏ chì

Leo khoảng 1 tiếng 40 phút thì nhìn thấy một lán trại của các anh công nhân trông mỏ đá (hay quặng gì đó đại loại thế). Đúng kiểu mọi người ở trên đây lâu không có ai nói chuyện, gặp phát kể đủ thứ chuyện và rất nhiệt tình mời nước uống, rửa mặt mũi tay chân. Mình ở đây chắc buồn chết mất, mà họ quen rồi.

Bẫy chim để nuôi làm cảnh. Uống trà huyết đằng thay nước hàng ngày.

Đúng kiểu thứ gì ở dưới xuôi hiếm có và mọi người thi nhau lùng sục, sợ mua đồ fake thì ở đây là thứ bình thường như cân đường hộp sữa. Thân cây huyết đằng ở đây chất đống như củi và họ đun nước uống hàng ngày.

Đi đến đây mới biết là được có 1/3 chặng đường và mới qua đoạn dễ nhất. Cả đoàn nhìn nhau rưng rưng không biết nói câu gì.

Dốc 70

Qua lán muốn đi tiếp phải vượt qua một con dốc khủng khiếp. Bọn mình đặt tên nó là dốc 70 (độ) vì lúc leo lên cảm giác như phải nằm rạp người xuống bò. Ngoài ra thì đất đá khô cong và đoạn giữa dốc là kết quả còn sót lại của một vụ sạt lở lớn khiến cho đoạn đường leo lên thêm phần khó khăn và nguy hiểm. Ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu mình chắc chắn là “WTF thôi không được rồi”

Vượt qua rồi thì thấy “Ùi chuyện nhỏ. Thêm nữa đi xem nào”. Cho nên mình thấy giống như mình từng đọc ở đâu đó lý do tại sao con người ta cứ thích làm mấy trò mạo hiểm. Điều đó nằm trong bản năng của con người, khi đối diện với khó khăn nguy hiểm, cơ thể sản sinh ra mấy thứ chất làm cho mình cảm thấy hưng phấn, tập trung cao độ, tăng khả năng phối hợp đến kinh ngạc của các giác quan và óc phán đoán, tốc độ ra quyết định. Thấy đúng như thế thật.

Bắt đầu có mây

Cũng gọi là nửa đường thì mây xuất hiện. Đi vào giữa làn mây núi cảm giác man mát lành lạnh như đứng trước máy phun hơi nước ở mấy quán bia, tất nhiên phê hơn nhiều :)) Cao cao xa xa nhìn thấy mấy đỉnh núi lấp ló khi mây tan ra, thấy hơi ghê ghê mà hóa ra về sau còn leo lên được những đỉnh cao hơn thế.

Đến đoạn nghỉ này thì gặp hai thanh niên porter như đã hẹn. Họ chỉ mất hơn 1 tiếng cho đoạn đường gần 3 tiếng bọn mình vừa leo. Cũng từ đây tốc độ đoàn leo được cải thiện đáng kể nhờ có sự dẫn dắt và dối lừa của các porter. Mông lung như một trò đùa.

  • “Đi nhanh lên một lúc nữa thôi là đến rồi. 200 mét nữa”
  • “Cố gắng lên 200 mét nữa thôi ngay bên kia thôi" *chỉ tay sang đỉnh núi bên cạnh @.@*

Check-in ở Ba Cây

Đây là một địa điểm check-in bắt buộc phải qua trên đường đến điểm cắm trại. Ba cây ở đây là một đỉnh núi nhìn từ xa có 3 cái cây còi cọc đứng gần nhau. Nhưng khi lên đến nơi thì mình nhận ra nó nên được đặt tên là đỉnh 2+1 cây, vì có hai cây đứng gần nhau hơn cái còn lại. Khi đi được đến đây rồi thì có thể hiểu rằng đã đi được 1/2 quãng đường. Tầm 3 tiếng leo đã trôi qua.

Và mây thì đầy. Và phê lắm +_+

Tự nhiên thấy đất nước mình đẹp vô cùng ấy :( hồi Hà Giang cũng thấy vậy. Giá mà hồi học tiểu học, thay vì đọc mấy câu sáo rỗng trong sách tập đọc “Việt Nam đất nước ta ơi… ” thì được đi chứng kiến tận mắt những cảnh tượng này (giờ thì công nghệ VR chắc giải quyết được cho các cháu nó). Hồi ấy nào có hiểu thế nào là nghĩa của mấy từ “hùng vĩ”, “trùng trùng điệp điệp",… cô giáo bảo viết gì thì viết thôi.

Đừng quên thử trò la hét nhé. Bình thường dưới xuôi bao nhiêu xì trét không có chỗ xả không có chỗ hét to thì ở đây miễn phí nhé. Nghe tiếng vọng của chính mình lần 2 lần 3 lần 4 là thấy sướng sướng. Sạch phổi.

Rời đỉnh ba cây đi tiếp thôi không trời tối mất. Còn gà còn thịt tươi suốt từ trưa sợ thiu thối ra mất +_+

Vào rừng

Sau điểm check-in Ba Cây phải đi qua một khu rừng. Cảm giác rất lạnh và ẩm thấp. Không có gì đáng chú ý lắm ngoài một đoạn có rất nhiều trúc.

Đi đến đây thì đoàn 6 người đã bị tách làm 2 tốp. 4 người đi trước và 2 người đi sau vì lý do sức khoẻ. Nhưng không cần phải quá lo lắng vì đường mòn chỉ có một, và quan trọng là phải có người đến điểm cắm trại càng sớm càng tốt trước khi trời tối chuẩn bị lều và nấu ăn.

Leo núi quả là quá trình đấu tranh tư tưởng và chiến thắng bản thân. Không biết bao nhiêu lần đôi chân mỏi rã rời, bắp đùi và cẳng chân đau nhức sau mỗi bước nhón chân. Nhiều khi còn phải dùng tay ấn mạnh vào đầu gối trợ lực để bước đi. Thế mà rồi vẫn cứ vượt qua hết quả núi này đến quả núi khác mới tài.

Nếu có sức, leo một mình thì quá dễ còn leo theo team mới khó. Luôn có người gặp khó khăn nhiều hơn những người khác trong team. Rốt cuộc thì đến được đích hay không cũng chả quan trọng, quan trọng là đến được một nơi cùng nhau. Với tình hình hiện tại, bọn mình vừa đi vừa set điểm làm basecamp gần nhất để lỡ ko tới được chỗ cắm trại như đã định thì có thể hạ xuống độ cao thấp hơn để nghỉ qua đêm (may sao mọi thứ cuối cùng cũng trọn vẹn).

Sắp đến nơi có cảnh mà ai cũng thấy trên báo hay facebook share liên tục mấy ngày hôm nay rồi đây.

… phần 2

Đọc tiếp phần 2 ở đây.