Bờ mộng mị

Bao lần giặt áo cho anh em phơi buồn trên bậu cửa 
Vết son trên áo chưa phai, bão lửa anh quên chùi 
Anh về vẫn nói yêu thương, em tin làm sao được nữa 
Tay bồng tay bế hai con nên giận mà thương thân mình

Là em, ba năm yêu chàng sao lắm dở dang 
Đong đưa thân mình nhọc nhằn cơm áo 
Là em 
Nắng đã tàn giờ ngẩn ngơ thương cảnh chợ chiều

Hôn nhân là gì? Khổ mình em dặn dày sương gió 
Dăm ba lời thừa “yêu trọn đời” là chị hỡi anh! 
Tô vẽ đời mình bằng mồ hôi nhạt màu son phấn 
Ôi yêu là chi! Giận thì giận mà thương quá nhiều

Năm nào kết tóc se duyên tiếng yêu còn đương mặn nồng 
Ơi à anh hát ru con nghĩa tình đặt đâu cho vừa 
Đêm về anh nói thương em nghe chăng lời yêu ngọt ngào 
Nay mình em hóa chơ vơ đếm từng ngày sao xa vời

Là em, thương con thương chồng hương sắc bỏ quên 
Đau thương riêng mình một thời xuân thắm 
Là anh 
Đêm quên nhà, bỏ người thương vui ở nơi nào!

Hôn nhân là gì? Khổ mình em dặn dày sương gió 
Dăm ba lời thừa “yêu trọn đời” là chị hỡi anh! 
Tô vẽ đời mình bằng mồ hôi nhạt màu son phấn 
Ôi yêu là chi! giận thì giận mà thương quá nhiều

Yêu người là khổ đau! 
Xin đừng phụ ngày sau 
Chân tình là bền lâu 
Cớ gì ta lạc nhau

— Linh Cáo

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.