Chị em

Em bước vào đây
Gió hôm nay lạnh,
Chị đốt than lên,
Để em ngồi cạnh.

Mai chị lấy chồng
Ở mãi Giang Đông
Dưới làn mây trắng
Cách mấy con sông.

Chăn lụa, gối bông
chị mang theo chồng,
Mai phòng chị lạnh
Đốt giùm nén hương.

Chồng chị là ai
Chị nào có biết!
Đợi đến ngày mai
Nhìn qua kẽ liếp.

Sao em thổn thức
Buồn nỗi gì em?
Nay em khóc chị
Mai ai khóc em?

Em đưa củi vào
Lửa hồng thêm đượm,
Rót chén rượu đào
Cho lòng thêm thắm.

Uống thêm chén nữa
Mừng buổi chia li
Tiễn ngày vui hết
Tiễn thời xuân đi.

— Lưu Trọng Lư


Càng đọc nhiều những câu truyện, bài thơ về những ngày xưa, càng dễ bắt gặp những mảnh đời như vầy, nếu phỏng đoán mình sẽ nói là đa số người nữ ngày xưa đều như vậy.

Số phận những người con gái đó mới đáng thương làm sao. Cuộc đời mình như thế nào cũng không do mình lựa chọn. Sinh ra trên đời cũng như cây cỏ, muốn đặt đâu phải đứng đó.

Xin bạn đừng nghĩ rằng mình muốn chống đối lại bề trên, chỉ là mong đấn bề trên có yêu thương thì yêu thương cho rót. Mình biết là qua thời gian, nếp nhăn nhiều hơn trên mặt và kinh nghiệm sống cũng tăng lên tùy theo khả năng đúc kết kinh nghiệm của từng người, chúng ta rồi sẽ lớn lên, nếp nhăn cũng nhiều hơn, biết đâu chúng ta cũng sẽ tích góp được chút kinh nghiệm nào đó qua quản thời gian sống trên đời, chứng kiến nhưng đổi thay, thấy hiểu được lòng vài người đã đi qua đời ta, biết được đáp án của một vài nghịch cảnh mà ta đã từng giải, hoặc có những người như mình, mãi mãi tuổi đôi mươi, chả bao giờ học hỏi được thêm gì nữa.

Thời đại của con chúng ta sẽ khác nhiều, tích cực cũng có mà tiêu cực chắc cũng sẽ rất nhiều, cứ so sánh với thời ông cha ta và thời của ta, cũng mơ hồ phỏng đoán được tương lai. Long mình tự nhiên đầy lo lắng, rồi thế hệ của con mình sẽ sống như thế nào?

Thôi thì đơn giản, mình chọn cách ép buộc, đúng, bằng kinh nghiệm sống trong chừng bốn chục năm chục năm gì đó, mình sẽ có thể hiểu rõ lòng người, thấy rõ thế gian này. Biết rõ đâu là cạm bẫy, đâu là hạnh phúc. Con gái ạ, tương lai của con ba đã đoán được, vậy thì để ba chọn cho con một người chồng tốt, một gia thế, lúc đầu có đau đó, nhưng rồi con sẽ vui thôi.

Nhưng ba ạ, cuộc đời người sống mấy lần hỡi ba? nếu có hai lần, ba hãy chọn 1 và cho con chọn 1. Nhưng đời này con chỉ sống được một lần. Ba cũng vậy phải không? Hãy để con được sống cuộc đời của con, với kinh nghiệm của ba, không ai có thể cho con những lời khuyên giá trị hơn, bằng con mắt của ba, con thấy những nghịch cảnh mà ba từng chứng kiến, con thấy những lựa chọn sai lầm. Và thấy nỗi lo của ba, nó cũng chính là tình thương ba dành để nuôi con lớn khôn. Con quý trọng và suy xét kỹ từng lời khuyên của ba. Như ba thấy đó, thời của ông bà và thời của ba đều khác, thời này của con cũng khác, có một vài điều mà con nghĩ chúng ta có thể thay đổi cho phù hợp.

Suy cho cùng, hạnh phúc ai cũng kiếm tìm, nhưng hạnh phúc của từng người đều khác. Với con thì thật hạnh phúc khi có thể sống hết sức vì lý tưởng của mình. Cha hãy hãy cùng con xây dựng một lý tưởng cao đẹp. Và để con quyết định những điều còn lại. Ngày bây giờ, khi con chỉ là một đứa bé 3 tuổi yêu thương ba hết mực, hãy cho con một những điều tốt đẹp nhất mà ba có, hãy cho con những lý tưởng cao đẹp nhất mà ba có thể. Con sẽ lớn, con sẽ tự quyết định phần còn lại, hãy cho con những lời khuyên, hãy mở rộng vòng tay đón con quay về, hãy yêu con. Và cũng xin lỗi ba rất nhiều vì sẽ làm ba lo lắng.

Con không biết mình có hạnh phúc nếu như dì hai không, con chỉ thấy dì khóc thật nhiều. Con không biết con có hạnh phúc nếu như bà, 18 tuổi chưa biết yêu là gì, chưa kịp biết rằng tình yêu thì sẽ ra sao và vĩnh viễn không bao giờ còn cơ hội biết đến. Con không biết con có hạnh phúc phúc như ông, 20 tuổi xanh cũng không biết tình yêu là gì. Ông và bà sống với nhau mãi, tình cảm cũng nảy sinh, nhưng con không biết gọi tình cảm đó là gì, liệu ông và bà có bao giờ cùng nhau nắm tay dạo mát, có bao giờ trong lòng cảm thấy ấm áp vô cùng, cảm thấy hoàn thiện, cảm thấy hài lòng. Con không biết, con không dám phỏng đoán. Chỉ là với con, nếu đã chọn con đường đời thay vì con đường đạo, con sẽ không thể thấy hạnh phúc nếu nhu vậy.

Những người tự tử, những người sống cả đời không cảm thấy hoàn thiện, vẫn luôn cảm thấy bản thân thiếu thiếu một cái gì đó. Dù là sống với nhau lâu đấy, nhưng cảm giác có cái gì đó sai sai, mình không muốn con mình như vậy.

Nhưng phải công nhận rằng xã hội ngày nay có khá nhiều bất ổn, tình yêu, hôn nhân không còn bền vững như ngày xưa, dễ đến với nhau, cưới nhau khi đầu còn tóc xanh tóc đỏ, rồi bỏ nhau chống vánh, rồi những em bé chỉ có cha hoặc mẹ. Như vậy không ổn chút nào.

Không thể ép, không thể ép được nữa rồi, quá trễ để ép, chúng ta quá yếu ớt để ép. Mà cũng đừng nên ép, dù sao đi nữa cũng chính ông bà có câu “ép dầu ép mỡ ai nỡ ép duyên”. Nếu chúng ta làm giáo dục tốt, đủ để con tự nhận thức được đúng sai, hoặc đủ để con biết tôn trọng chúng ta thay vì sợ hãi, thì lời khuyên của chúng ta sẽ có giá trị hơn, điều đó diễn ra một cách tự nhiên, không ép buộc.

Nhưng để con tự do một cách không giới hạn là tội ác. Giáo dục chưa bao giờ là dễ, cái gì thấy dễ cái đó thường là sai.

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.