Chào các bạn

Năm lần bảy lượt chúng ta nói sẽ làm lại website, nhưng cứ mỗi lần như thế thì chúng ta lại bỏ dỡ vì trăm nghìn lý do hợp lý thế này hợp lý thế nọ: Chúng ta quá bận, mới tham gia project mới, kỹ thuật hạn chế, nội dung nghèo nàn và chuyện cứ như thế, chúng ta vẫn không có một website hoàn chỉnh. Mãi đến hôm nay chúng ta có một website mới. Bằng cách bỏ đi những mối lo ngại, không nghĩ về kỹ thuật vì chúng ta sử dụng dịch vụ của bên thứ ba, không đòi hỏi nội dung vì nếu bản thân khó chịu, áp lực thì khó mà tạo ra cái thú vịgì trên một trang web như thế này.

Website mới được xây dựng dựa trên nền tảng blogging của Medium. Đảm bảo về kỹ thuật, mỹ thuật. Mùa Tóc Rối sẽ không đòi hỏi phải tốn quá nhiều công sức về mặt kỹ thuật mà thay vào đó là tập trung hơn vào xây dựng nội dung. Suy cho cùng, cái các bạn mong đợi là nội dung.
Nhưng bên cạnh đó, Medium còn tối ưu nhiều điểm để phục vụ các bạn như app mobile, trải nghiệm người dùng tốt, … Vì vậy nó được chọn cho Mùa Tóc Rối lần này.

Mùa Tóc Rối được được sinh ra cách đây nhiều năm. Từ lúc mình là một đứa học sinh lớp 10 cho đến bây giờ — là một ông bố trẻ chỉ mới 25 tuổi. Nhưng nói như vậy không phải là Mùa Tóc Rối được phát triển liên tục, có những lúc mình đã bỏ rơi nó cùng với tâm huyết của các bạn cộng tác viên — những người cũng coi Mùa Tóc Rối là đứa con tinh thần của họ. Nghĩ lại những lúc đó, thấy thật đáng trách. Bây giờ mình muốn tiếp tục xây dựng lại nó.

Mình đang dành nhiều thời gian hơn cho việc đọc, mình thích các tác phẩm của thế hệ trước, thời của Lưu Trọng Lư, Xuân Quỳnh, Hoàng Cầm, Vũ Trọng Phụng. Không phải mình không thích những gì các bạn đang viết chỉ vì thời đại của cá bạn, chỉ là vì mình thích văn phong, tư tưởng của những tác giả đó. Có lẽ mình sẽ đăng những tác phẩm của các tác giả này nhiều hơn. Bản thân mình thì chắc đến chết vẫn chẳng thể sáng tác được cái gì đâu, đầu mình chỉ toàn code và những ý tưởng không sao mô tả được. Nhiều lúc mình nghĩ lý do mình nói chuyện không logic gì và vẽ cũng không đẹp là do mình vốn chả hiểu nỗi mấy ý tưởng quá là trừu tượng trong đầu, mà chả biết nó có phải là từu tượng không nữa.

Dữ dội và dịu êm 
Ồn ào và lặng lẽ 
Sông không hiểu nổi mình 
Sóng tìm ra tận bể

Đầu tư vào sách nhiều hơn, giúp mình có thể dần khơi lại tâm hồn của ngày xưa, ngày lòng đầy tình yêu nam nữ do hooc môn, nhưng cũng đầy lý trí để chọn cho mình một hướng đi phù hợp, tình yêu gia đình dào dạt, đó cũng sẽ là những gì mình muốn đem lại cho Mùa Tóc Rối.

Bao giờ cũng vậy, lần nào có ý định làm lại Mùa Tóc Rối cũng chỉ có một điều duy nhất mà mình muốn đem lại cho các bạn, đó là một tình yêu rộng lớn.

Trên các phương tiện truyền thông ngày nay, bạn muốn thoát khỏi những tin tức về tình yêu nam nữ, những xô bồ cũng không được. Ở một phương diện nào đó, mình nghĩ rằng tình yêu nam nữ này cũng không đến nỗi phải “đào thải”. Nó cũng có những thi vị riêng, những kích thích riêng để tâm hồn người ta nhạy cảm hơn, mạnh mẽ hơn. Không ít tâm gương tốt về tình yêu nam nữ này. Nhưng bên trong nó còn có yếu tố bản năng và dẫn đến tình dục, Truyền thông ngày nay xoáy vào điểm yếu của nó mà lợi dụng để đính nó với vô số những chiêu trò nhằm thu hút sự quan tâm, tinh thần của người trẻ. Tình yêu đôi lứa đã bị lợi dụng để nuôi trồng bản ngã trong chúng ta, lớn đến nỗi đôi khi chúng ta không thực sự có khoảng lặng để mà cảm nhận được trọn vẹn những tình yêu quanh ta, bạn đã ở đây với Mùa Tóc Rối thì nhất định bạn cũng cảm nhận được rằng tình yêu nam nữ không phải tất cả, xung quanh ta còn nhiều tình yêu khác thiêng liêng và to lớn.

Mùa Tóc Rối không muốn đi theo con đường đó, dù cho ai cũng biết rằng đi theo con đường nuôi lớn bản ngã dễ hơn rất nhiều so với làm nó nhỏ đi. Để làm nó nhỏ đi chúng ta cần phải yêu thương rộng hơn, để làm nó lớn lên thì chỉ cần yêu thương chính mình. Mùa Tóc Rối không muốn bản ngã của bạn lớn lên. Bản ngã lớn tình yêu sẽ hẹp lại, một người có tình yêu hẹp, ích kỷ sẽ không thể giúp ích được cho xã hội, mà chính bản thân người đó cũng sẽ không cảm thấy hạnh phúc. Đến cuối cùng thì bản thân và những người xung quanh đều bị ảnh hưởng xấu. Dù cho đúng là bản ngã ích kỷ giúp con người đứng ở đây và tồn tại, nhưng nếu bỏ nó, chúng ta sẽ sẽ nhận được cái mới tươi đẹp hơn nhiều, cũng như một người vì thương tiếc cho hạt giống mà họ đang cầm trên tay, không nỡ lìa xa nó nên giữ nó khư khư không gieo trồng, giá mà có tầm nhìn rộng lớn hơn, biết yêu thương người đi đường xa nắng gắt mà gieo hạt mầm để nó lớn lên che nắng cho mọi người, cho trẻ thơi vui đùa dưới gốc, cho gánh hàng nước mát xóa dịu cái nắng nóng. Cũng như vậy, từ bỏ bản ngã để thu lợi ích lớn cần một tình yêu lớn. Đó là cái Mùa Tóc Rối cố khơi gợi và phát tiển trong tâm hồn mỗi chúng ta.

Tình yêu gia đình, yêu bạn bè, yêu công việc, yêu quê hương đất nước, yêu nhân loại. Những tình yêu đó mới tươi đẹp làm sao. Những tình yêu đó đưa ta ra biển, đặt ta đứng trước biển, trên bãi cát trắng, biển thì xanh và rộng lớn, ta đứng đó, có thể đi lại, có thể chơi đùa, có thể bơi, và biển cho ta ăn uống hoặc nghỉ ngơi, ta chăm lo cho biển, và biển chăm lo cho ta. Và ta đứng đó nhìn thấy bản thân mình chan hòa giữa cái to lớn, thấy những tình cảm ích kỷ, thấy những sai lầm để sửa lại.

Tình yêu nhỏ cho ta sức mạnh nhỏ, tình yêu lớn cho ta sức mạnh lớn. Yêu càng nhiều người, chúng ta càng có nhiều động lực hơn để phát triển, tiến bộ hơn từng ngày. Góp nhặt những niềm vui từng một lượng lớn tình yêu như vậy, như gom tất cả muối trong biển cả có thể lấp đầy mọi dòng sông. Cảm nhận nhiều vui của từng người trong cuộc sống, ta hạnh phúc hơn bất kỳ hạnh phúc nào khác. Để làm được điều đó, chúng ta ở đây với Mùa Tóc Rối để có những phúc xây dựng tâm hồn mình trong yên lặng, để rồi khi bước ra ngoài cách cửa kia, rời mắt khỏi các trang viết này, chúng ta cùng nhau có một tâm hồn nhạy cảm hơn, mạnh mẽ hơn để cảm nhận cuộc sống, cảm nhận nỗi đau của người khác. Vì chỉ có cảm nhận được thì mới hành động được.

Chúng mình sẽ góp nhặt những mẫu truyện, những bài thơ ở khắp đó đây và ở chính các bạn. Có những truyện hay cũng có truyện dở, nhưng nó cũng như nước mưa, có cơn mưa rào, có cơn mưa phùn, có cơn mưa như ở Bình Thuận quê mình — mưa lớn từ sáng tới chiều, tùy cảm nhận của từng người mà thích cơn mưa ngày ghét cơn mưa kia, nhưng nếu chỉ có mỗi một cơn mưa, mưa ngày này qua ngày nọ, thì nếu không chết vì lũ lụt cũng chết vì nhàm chán, mở rộng lòng mình ra và đón nhận những cơn mưa lạ từ người khác cũng như khi họ đón nhận cơn mưa của bạn. Như vậy gắn kết chúng ta lại với nhau, yêu thương được những hoàn cảnh của người khác, đó cũng là một tình yêu lớn.

Vì vậy hãy chia sẻ với chúng tôi câu truyện của bạn. chia sẻ với người khác câu truyện của họ, cảm nhận cuộc sống đầy màu sắc, đa dạng này. Bạn có thể gửi về email nguyenvanduocit@gmail.com hoặc tại group của Mùa Tóc Rối.

Cảm ơn các bạn đã ở đây, làm động lực cho chính Mùa Tóc Rối thay đổi bản thân mình từng ngày, cảm ơn tất cả các bạn.

— Mùa Tóc Rối, ngày 14 tháng 11 năm 2017