Nỗi buồn không cảm xúc

Hôm nay mình muốn kể với các bạn về những nỗi buồn nhưng không có cảm xúc, không có lời nói.

Đó là từ khi gia đình mình gặp biến cố, cha mẹ không còn sống với nhau nữa, nhưng lại xung đột với nhau, làm xấu mặt tất cả, tình cảm của mình dành cho hai người vì vậy mà sụp đổ.

Thời gian đầu, mình buồn, nhưng thương cho mẹ chỉ trách số phận hai người không tốt, vốn không nên đến với nhau, vì vậy chia tay cũng là điều hợp lý, chỉ vì con cái mà hai người đã phải sống với nhau một đời chịu đựng. Nhưng rồi tình cảm đó dần bị thay thế bằng những nỗi buồn, rồi biến thành phẫn uất. Giận cả hai nhưng cũng đồng thời thương cả hai, luyến tiếc gia đình khi xưa. Những nỗi buồn cuồn cuộn trong lòng thành uất ức, phẫn nộ.

Nhưng rồi giai đoạn đó cũng qua đi, nhưng cảm thấy nặng trong lòng, lúc đó là lúc cảm nhận được có một loại buồn không cảm xúc. Nỗi buồn không làm cho bạn cảm thấy bi, phẫn. Chỉ là cảm thấy vô cùng nặng nề, cảm nhận được nó nhưng không mô tả được nó, không có cảm xúc gì với nó, thấy mình trơ trơ như đá. Nhưng đồng thời cũng vô cùng cô đơn và lạnh lẽo, vì nó không thể nói lên bằng lời, không thể nghĩ tới.

Muốn tâm sự cùng ai đó cho khuây khỏa, nhưng biết nói gì, bạn sẽ cảm thấy cô đơn với chỉnh bản thân mình, không có cách nào làm vơi đi cảm giác này, không cảm giác, không xúc cảm nhưng nặng nề.

Ngày xưa mình thường vùi vào game để quên đi nó, nhưng càng vào game, lại càng khổ sở, vì mình ghét game, nhưng lại vùi vào game, mình không biết nhậu nhẹt hoặc hút thuốc. Cũng không hề muốn biết qua, vì nếu biết qua thì mỗi lần như vậy đều sẽ lậm vào những cái không tốt đó.

Ngày nay mình đọc sách, nhấn chìm vào thế giới khác, dõi theo cuộc đời của người khác, đồng hành cùng hành trình của họ, oán trách họ, suy cho cùng đó là cuộc đời của người khác, dù gì cũng không dính tới mình, nhưng lại làm mình quên đi thực tại này, để rồi khi quay lại thì nỗi buồn kia sẽ mờ nhạt, nói mờ nhạt nhưng đúng hơn là quên nó đi.

Có phải rằng đây là bản năng tự bảo vệ bản thân? Tự đè nén nỗi buồn của mình về cực hạn, để khi chỉ cần dễ dàng quên đi là được? Nhưng đâu có được như thế, nỗi buồn đó sẽ quay lại, và lại tự động đè nén.

Trong ngần ấy năm trời, mình không hề tâm sự với ai. Nỗi lòng này chính mình còn mơ hồ không hiểu được, nỗi buồn này như được mã hóa, không biết nói làm sao với người khác, đối với mình, ngồi thuật lại chuyện đã qua với ai đó thật là lố bịch. Cuối cùng mình cũng không tâm sự gì với ai, mà tựa như điều đó cũng vô giá trị, vì nỗi buồn này, không biết là như thế nào nữa.

Nỗi buồn về gia đình rồi thì cũng đã qua, nhưng những nỗi buồn đã qua đang ở trong mình luôn tự động đè nén như vậy, không có đường giải thoát, chỉ có quên đi mà thôi.

Đó là những nỗi buồn không cảm xúc của mình.

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.