Photo by The Nigmatic on Unsplash

Rồi cũng thứ tha

Nhờ nói với một người, rằng chuyện cũng đã qua
Ta chẳng còn buồn khi đi qua phố cũ
Hàng cây đứng lặng im say ngủ
Gió hát mùa Hè, đêm xuống thật mau…

Nhờ nói hộ một người, vết thương đã lành đâu
Ký ức vẫn ăn sâu
Chẳng thể nào khép miệng
Câu thơ cũ chở bao nhiêu hoài niệm
Chợt đắm một ngày không kịp bến bình minh.

Ừ biết ngày mai người ta sẽ quên mình
(Như phủi hết thứ bụi mờ cũ kĩ)
Và chẳng còn ở trong nhau, dù chỉ là ý nghĩ
Đôi lúc thở dài, đau nhói rồi thôi.

Người ở lại phía sau, như câu hát xa xôi
Nhắc rằng ai cũng một thời trẻ dại
Từng yêu thương, từng nghĩ là mãi mãi
Rồi cũng chỉ còn là cơn gió qua mau…

Có người ở lại, kể tiếp chuyện mai sau
Có người ra đi, tìm những bờ bến mới

Cũng có người chọn riêng mình chờ đợi
Rồi buông…

Trong tình yêu có muôn triệu con đường
Nhưng có lẽ, kết cục nào cũng thế
(Yêu hận hận yêu, dù xót xa vô kể
Cuộc tình nào rồi cũng phải thứ tha…

(Việt Anh — Đợi mãi những bình mình)

—Bình Minh Mưa.

Like what you read? Give Duoc Nguyen a round of applause.

From a quick cheer to a standing ovation, clap to show how much you enjoyed this story.