Thương về ngày trước

Bao người yêu đi tiễn đưa nhau
Những chuyến xe khuất về biên giới
Người tôi yêu trước cũng là bộ đội
Ngày lên đường tôi chẳng tiễn chân theo.

Ngày ấy nào anh đã có em đâu
Tuổi mười sau ghi nhiều nhật ký
Những làng phố, những tình yêu thơ trẻ
Có dòng nào trong đó nhắc tên em?

Chuyện qua rồi anh cũng đã quên
Chẳng dám trách, chỉ thoảng buồn nho nhỏ
Lòng những muốn trở thành ngọn cỏ
Bên lề đường ngày ấy tiễn anh đi
Muốn thành rừng muôn tán lá chở che
Muốn thành suối giữa đường xa nắng rát

Khi anh nghe em muốn thành bài hát
Hát lời ru của mẹ ngày xưa
Cơn sốt rừng vàng mắt sạm da
Em, đồng đội sẻ cùng anh ca nước
Làm hạt bụi dưới chân anh bước
Làm mái nhà che những cơn mưa
Bao gạo quàng vai trong cơn đói sớm trưa
Làm ánh lửa giữa rừng khuya phía trước
Lòng em thương làm sao mà nói được
Như trời xanh vô tận mãi màu xanh

Dẫu bây giờ em đã bên anh
Chung lo lắng, chung vui, buồn mơ ước
Em vẫn cứ thương về ngày trước
Người yêu em thuở trước có em đâu…

— Xuân Quỳnh

Like what you read? Give Duoc Nguyen a round of applause.

From a quick cheer to a standing ovation, clap to show how much you enjoyed this story.