Đếm — Yêu 1
Sáng nay khác với mọi hôm, bạn Phương đi làm sớm lắm. Vô tình né được cơn mưa sáng sớm mà cũng không phải hứng chịu cái nắng gay gắt. Bạn Phương chạy qua những con đường quen thuộc, nhìn từng dòng người hối hả đổ ra đường, quẹo loạn xạ, chen lấn nhau từng tí từng tí một. Bạn Phương nghĩ rằng một trong những điều may mắn trong cuộc đời đầy những sự xô xát điên rồ này đó là có một người yêu thương mình từ tận đáy lòng. Bạn Phương thấy mình may mắn, thấy rằng sau những đoạn gập ghềnh kia, rốt cuộc đoạn đường hiện tại đã có thể bước đi cùng một người, dẫu chẳng chắc rằng nó bằng phẳng.
Rồi bỗng bạn Phương lại thấy nước mắt mình lăn dài từ trên má xuống cằm rồi nhỏ giọt, nhỏ giọt.
Làm sao bạn Phương có thể bình an, làm sao để biết rằng mọi thứ đang có hiện tại sẽ không tan biến? Tình yêu đâu phải điều vĩnh cửu phải không?
Bạn Phương yêu rồi, yêu nhiều lắm, yêu đến sợ mất đến cùng cực. Mà phàm ở đời, cứ con người sợ hãi điều gì, thì y như rằng nó sẽ lại trở thành hiện thực.
Nên rồi bạn Phương khóc cho nỗi sợ hãi của mình.
Có lẽ một trong những điều may mắn trong cuộc đời đầy những sự xô xát điên rồ này đó là còn biết khóc cho những lúc như thế này, để biết rằng bản thân mình chưa đến nỗi gọi là chai sạm.

