Chương 10

ĐỌC TẬP TRƯỚC: TẬP 9.

Ryan vừa đi khỏi chưa được bao lâu thì có tiếng mở cửa gấp gáp. Ashley hớt hải xông vào nhà, trên người vẫn còn mặc đồng phục nhà hàng chỗ cô làm thêm. Nhìn thấy Ngân chân tay lành lặn, cô thở hắt ra.

“Cậu không sao chứ?”

“Người thì nguyên vẹn không xây xát gì, chỉ hơi hoảng một chút thôi.” Ngân trả lời.

“Hơi hoảng một chút thôi ý hả? Mặt cậu cắt không còn hột máu kìa. Làm thế nào cậu về nhà nhanh thế?”

“Ryan đưa tớ về.” Nói rồi, Ngân nhàn nhạt thuật lại đầu đuôi câu chuyện theo trí nhớ hỗn độn của mình, chỉ có đoạn bày tỏ thất bại với Ryan là không nhắc đến.

“Được rồi. Bây giờ cậu đi ngủ đi, lát nữa tớ nấu canh gà cho. Còn nữa, Dan dặn tớ cuối tuần này giữ cậu ở nhà nghỉ ngơi, không được cho lên lab.”

Ngân ngạc nhiên: “Daniel báo cho cậu à?”

“Không thế thì tớ làm sao biết được cậu gặp tai nạn mà chạy ngay về đây?” Nói rồi, Ashley xua Ngân vào phòng ngủ, còn mình thì xắn tay vào bếp.

Cuối tuần hôm đó, Ngân hết ăn lại ngủ, hết ngủ lại ăn. Ashley ở bên cạnh giám sát chặt chẽ, cứ vài tiếng lại bắt cô ăn hoa quả, uống sữa, như thể cô là trẻ con đang ăn dặm không bằng. Nhưng cũng nhờ có sự chăm sóc nhiệt tình của Ashley, mấy ngày sau, cơ thể và tinh thần kiệt quệ của Ngân đã hồi phục vài phần.

Họp lab sáng thứ 3, Ngân chuẩn bị tinh thần ăn mắng vì vụ đổ acid kinh thiên động địa hôm trước. Trái với tưởng tượng của cô, giáo sư Nathan lại nhìn cô hiền từ như Bụt: “Thầy thật mừng là em không bị thương. Mấy cái thùng nhựa đó đã cũ lắm rồi, rất dễ thủng. Charlotte, chị đặt mua một lô mới, thay toàn bộ thùng nhựa trong tủ nguyên liệu đi.”

Ngân còn đang há mồm ra ngạc nhiên vì không bị trách phạt gì thì thầy lại nói tiếp: “Kết quả hôm trước của em rất tốt. Phải không anh Dmitri?”

D xẵng giọng trả lời: “Mới chỉ phá hủy khả năng liên kết của protein, không thể khẳng định được gì về chức năng sống của nó.”

“Tất nhiên tiếp theo chúng ta sẽ làm thí nghiệm trên chuột để kiểm tra chức năng sống. Đây là kết quả khá quan trọng, tôi muốn Nancy làm poster mang đi hội thảo sắp tới.” Nói rồi thầy quay sang Ngân: “Em làm poster đi. Sách tóm tắt nghiên cứu họ đã in rồi nên không cần nộp tóm tắt nữa. Tôi sẽ nhắn hội đồng tổ chức để cho em một bảng poster.”


Hội thảo quốc tế về Di truyền học Tim mạch năm nay tổ chức một thành phố phía nam. Ngân cùng nhóm nghiên cứu sinh và postdoc lab Nathan bay cả nửa ngày mới tới nơi. Trong sảnh khách sạn đã tấp nập người đang chờ check in, xung quanh lổn nhổn túi xách, va ly, ống poster các loại. Ngân nhận chìa khóa xong, đang chuẩn bị lên phòng thì nhìn thấy một bóng người quen thuộc đang bước vào cửa. Ryan đi cùng lab anh, vai đeo poster, tay kéo va ly vào sảnh. Nhìn thấy Ngân, anh vẫy tay chào, trông hơi có phần gượng gạo. Ngân lôi tha đồ đạc của mình về phía anh, rồi lấy giọng vui vẻ tự nhiên nhất của mình ra sử dụng: “Bàn đăng ký ở đằng kia, chờ xếp hàng còn lâu hơn cả Starbucks.”

Vẻ mặt Ryan nhẹ nhõm hẳn đi. Anh tiếp lời Ngân: “Năm nào cũng thế cả. Chưa đi hội thảo thì chưa biết xếp hàng là gì.”

“Anh từng đi hội thảo này rồi à?” Ngân ngạc nhiên. Anh là NCS năm nhất, vừa mới bắt đầu vào cao học được mấy tháng, đi hội thảo vào lúc nào?

“Mấy năm trước anh làm ở Fisher Scientific, hội thảo nào cũng phải đi triển lãm sản phẩm để chào hàng. Làm nghiên cứu thật là khỏe, đỡ phải đóng bộ complet cà vạt như cá hộp.”

“Nhưng lại phải khiêng theo gậy gộc như sắp ra trận.”

“À đúng. Lúc sáng mấy người bên lab anh vác poster qua cửa an ninh ở sân bay, bị họ bắt mở ra kiểm tra.”

“Thế nào, poster có đạt tiêu chuẩn vũ khí cấm không?” Ngân hỏi.

“Tiếc là không đạt. Toàn từ ngữ bảng biểu không ai hiểu nên chỉ được xếp vào dạng văn kiện gián điệp thôi.”

Ngân cười giòn giã, Ryan cũng cười theo. Nụ cười của anh rất rực rỡ, cũng rất khó quên.


Buổi tối đầu tiên, hội thảo bắt đầu bằng màn giới thiệu cực kỳ ngắn gọn. Bác trưởng ban tổ chức chỉ lên thông báo qua loa rồi bảo mọi người tự xem trong sách tóm tắt chương trình. Quyển này bao gồm thời gian biểu mấy ngày hội thảo, tóm tắt các bài thuyết trình, tóm tắt các poster, danh sách người tham gia, tất cả cộng lại đến mấy chục trang, đủ làm thành một quyển sách. Trang cuối còn có bản đồ các hội trường và một thông tin tối quan trọng, được toàn thể nhân dân quan tâm nhất: password wifi.

Nhà nhà đều ấm no hạnh phúc vì có wifi, hớn hở đi ăn tối. Bác trưởng ban tổ chức đã thông báo: bữa tối là dạng buffet, ai thích ăn gì thì lấy, ngồi đâu thì ngồi, tự do giao lưu. Những người ăn chay thì lấy biển đề “Ăn chay” để trên bàn chỗ mình ngồi, sẽ có người mang đồ ăn đến cho họ.

Chật vật xếp hàng hết 15 phút, Ngân mới lấy xong thức ăn, bê đĩa đi kiếm chỗ ngồi. Lần đầu đi hội thảo, cô không quen biết ai, nhìn bàn nào cũng toàn là người lạ. Đang lơ ngơ thì gặp Myra, chị nhìn vẻ bò lạc của Ngân, liền thương hại bảo: “Bàn chị ngồi đằng kia còn một chỗ trống, em lại đó đi.”

Ngồi vào chỗ rồi Ngân mới nhớ, Myra là người phụ nữ đầy tham vọng của thời đại mới, ăn tối cũng phải chọn bàn toàn các ông bà trùm mà ngồi. Bàn ăn có 8 chỗ thì đã có 5 người là diễn giả trong hội thảo này. Diễn giả đeo biển tên màu khác với “thường dân” nên Ngân dù không biết ai vào với ai cũng nhận ra được. Myra vừa ngồi xuống đã niềm nở bắt chuyện với các bô lão xung quanh. Ngân tập trung ăn, thỉnh thoảng gật gù theo cho phải phép, rất đúng tinh thần “biết thì thưa thốt, không biết thì dựa cột mà nghe.” Ghế bên cạnh Ngân không có ai ngồi, tuy nhiên khăn ăn đã được vắt lên thành ghế, ra hiệu “chỗ này đã được đặt gạch.” Quả nhiên, một lúc sau có người ngồi xuống.

“Chào mọi người.” Giọng nói bình thản như bản tin thời sự, không nhìn Ngân cũng biết là Daniel.

Trái ngược hẳn với thái độ bình thường như cân đường hộp sữa của Daniel, các bô lão xung quanh sôi nổi hẳn lên. Một vị hỏi: “Anh bạn trẻ, năm nay có định phá kỷ lục của mình không?”

“24 bài báo, tôi nhớ đúng chứ?” Một vị khác bổ sung.

“Năng suất làm việc của anh thật là phi thường đấy!” Vị lúc nãy khen ngợi.

“Do đề tài của tôi lan man, dính đến nhiều lab, họ hào phóng cho tôi đứng tên cùng thôi.” Daniel trả lời. Đúng lúc đó có người mang tới mấy đĩa thức ăn, đặt xuống trước mặt Myra và Daniel. Ngân nhìn cái đĩa trước mặt mình: từ nãy giờ mồm chỉ để ăn nên cô đã chén hết một nửa. Đang cố gắng giảm tốc cho lịch sự thì cô nghe thấy Myra thở dài bên cạnh: “Đồ chay ở mấy cái hội thảo này thật không nuốt nổi.” Myra theo đạo Hindu, từ lúc sinh ra lớn lên đã ăn chay.

Ngân nhìn sang đĩa của Daniel, thấy một tảng màu trắng hơi giống đậu phụ đang bơi trong một thứ nước sốt lờ nhờ. Cô nghi ngờ, cái này cũng gọi là thức ăn được hả? Thế mà anh ta điềm nhiên cắt thành từng miếng nhỏ, bỏ vào miệng ăn, không phát biểu cảm nghĩ gì. Ngân tò mò hỏi: “Anh cũng theo đạo Hindu à?”

“Không. Tôi vô thần.” Câu trả lời của anh ta vẫn cụt lủn như mọi khi, làm Ngân không muốn hỏi gì tiếp luôn. Nửa phút sau, anh ta mới nói tiếp: “Tôi ăn chay để giảm thiểu số sinh vật do mình giết.”

Ngân nghĩ bụng, làm nghiên cứu trên chuột, một tháng giết đến vài chục con, còn giảm thiểu cái nỗi gì? Nghĩ đến thí nghiệm trên chuột, bụng dạ cô lại nhộn nhạo.

“Tối nay open bar nhớ mang ID, mặt em trẻ con như thế người ta không tin là đủ 21 tuổi đâu.” Daniel tự nhiên buông một câu chẳng liên quan gì. Nói xong, anh ta gác thìa dĩa, đứng lên chào mọi người rồi đi thẳng.

[Ở Mỹ, đủ 21 tuổi mới được đụng đến đồ uống có cồn.]

Open bar ở hội thảo khoa học là sự kiện nhậu nhẹt có hàm lượng trí tuệ cao nhất thế giới. Đèn trần đã giảm độ sáng xuống chỉ còn lờ mờ, đúng chất bar. Trong góc phòng, mấy người phục vụ mặc đồng phục màu đen đứng sau một bàn đủ loại rượu bia. Quanh phòng kê rải rác mấy chiếc bàn cao. Mọi người cầm đồ uống túm năm tụm ba, bàn chuyện nghiên cứu, chuyện xin grant, chuyện hội thảo năm nay làm ở chỗ này đẹp hơn năm ngoái. Ngân vốn không có hứng thú với những chỗ đông người, nhưng vì mấy chị trong lab lôi kéo, cô cũng xuống theo. Không ngờ xuống tới nơi, mọi người tỏa ra đi “tạo mối quan hệ,” bỏ lại Ngân thơ thẩn một mình. Không có việc gì làm, cô ra bar thử tất cả các loại đồ uống: vang đỏ, vang trắng, Budweiser, Guiness, Fat Tire. Mùi vị cũng chẳng có gì đặc biệt, không hiểu sao trên đời lại có những người nghiện bia rượu.

“Uống nhiều thế này mai đau đầu.” Lại là giọng ông huynh trưởng mặt như đâm lê ấy. Anh ta chẳng hỏi ý kiến ai, cầm mấy chai bia Ngân đang thưởng thức dở bỏ vào khay có đề chữ “Đã dùng xong, cảm ơn!” rồi lôi đâu ra một lon Sprite, đặt trước mặt cô.

Ngân hơi khó chịu với cái kiểu bố trẻ này. Cô là học sinh mẫu giáo chắc?

“Anh yên tâm, tửu lượng của em là do di truyền, rất là cao, mấy chai này không hề hấn gì đâu.”

Daniel nhìn cô, không nói gì.

“Anh bảo với mẹ trẻ Ashley không cần quản lý em từ xa thế này đâu. Anh cũng bận, tự nhiên phải đi trông nom bạn của bạn gái, anh không thấy mất thời gian à?” Ngân có phần hơi chuếnh choáng, bắt đầu mở máy nói.

“Tôi có thời gian.”

Ngân lắc đầu: “Thôi được rồi. Ashley không có ở đây, chúng ta thỏa thuận thế này. Anh cứ lo việc của anh, em đảm bảo khi về nhà sẽ tung hô vạn tuế, ca ngợi anh hết lời, làm cho cô ấy không có gì chê trách anh được.”

Daniel mím môi im lặng.

Ngân lôi ID của mình ra hươ hươ trước mặt anh ta: “Anh nhìn kỹ đây, em đã 24 tuổi rồi, đủ tuổi uống rượu nhé. Em một mình từ bên kia quả đất sang đây, gì chứ việc chăm sóc cho bản thân, em làm rất tốt.”

Daniel cầm ID của Ngân nghiên cứu trước sau rồi phán: “Chưa đến sinh nhật, mới có 23 tuổi 10 tháng.”

Bó tay ông này luôn!

“Nghiên cứu có trục trặc à?” Daniel đột nhiên hỏi.

“Không có. Nghiên cứu của em đang tiến triển rất tốt, vừa rồi gây đột biến thành công, nên thầy mới bảo em mang poster đi hội thảo.”

“Vậy là chuyện cá nhân?” Anh ta tiếp tục thẩm vấn.

“Cá nhân em thì có thể có chuyện gì?” Ngân hỏi lại.

“Gia đình, cuộc sống, bạn trai.” Daniel liệt kê.

“Cái đầu và cái cuối đều không có, cái giữa thì còn tùy định nghĩa của anh như thế nào.”

Daniel lại im lặng đấu mắt với cô. Được một lúc thì Ngân đầu hàng. “Em thua hai người, em đi ngủ là được chứ gì. Anh giao ban tổng kết ngày với Ashley được rồi đấy.” Nói xong, cô đứng dậy, liêu xiêu đi ra cửa.


những người đã yếu lại còn thích ra gió. Sáng hôm sau Ngân ngủ dậy thì thấy đầu đúng là đau thật. Cô uống mấy viên giảm đau, vừa thay quần áo vừa lẩm bẩm, ông chúa tuyết kia mồm miệng thật độc địa.

Cả buổi sáng toàn là các buổi thuyết trình về kết quả nghiên cứu. Ngân ngồi nghe không sót một bài nào, còn ghi chép rất cẩn thận. Lúc nghỉ giữa hai bài thuyết trình, Abby nhòm sang hỏi Ngân: “Em định viết báo à? Gì mà ghi chép cẩn thận thế?”

Ngân ngơ ngác: “Em tưởng đi hội thảo là để tiếp xúc với nghiên cứu mới?”

“Ha ha, em thử nhìn quanh xem có mấy người đang tiếp xúc với nghiên cứu mới.” Theo lời Abby, Ngân quan sát xung quanh hội trường với hơn 200 người ngồi, quả nhiên mỗi người một việc. Các bác già đầu hói thì ngồi đọc tin tức trên Science. Những giáo sư trung tuổi thì cắm đầu soạn đề cương nghiên cứu hoặc viết bản thảo bài báo. Nghiên cứu sinh và postdoc trẻ thì đọc email, đọc tin tức thời sự, có người còn ngang nhiên lướt facebook. Ngân nhẩm tính, phí đăng ký hội thảo là hơn $1000, cộng với tiền vé máy bay, tiền khách sạn, mỗi người này phải bỏ ra mấy nghìn đô để đến đây ngồi đọc email.

[Đi hội thảo thường là do lab/khoa/trường tài trợ, tiền chùa nên mọi người mới thoải mái thế.]

“Chiều nay bọn chị trốn ra ngoài chơi, em đi không?” Abby nhấm nháy.

“Chiều nay không phải là kín chương trình rồi sao ạ?” Ngân hỏi.

“Không ai để ý đâu, mình về trước giờ triển lãm poster là được.”

xkcd

Bạn Ngân của chúng ta lần đầu đi hội thảo, tất nhiên là ngoan quá tiêu chuẩn, buổi chiều đó vẫn nghiêm túc đi nghe thuyết trình. Đầu giờ chiều, đúng tầm buồn ngủ, PowerPoint lại toàn bảng biểu đồ thị trừu tượng, từ ngữ thì như tiếng Phạn, mắt Ngân díp lại, chỉ thiếu nước gục đầu xuống mà ngủ luôn. Đang sắp đầu hàng số phận thì tiếng vỗ tay xung quanh đánh thức cô dậy. Hóa ra bài thuyết trình vừa rồi đã kết thúc, chuẩn bị sang bài mới.

“Sau đây tôi xin giới thiệu ngôi sao mới trong ngành di truyền tim mạch của chúng ta.” Một bác hói vui vẻ nói vào mic. “Nếu lấy số bài báo chia cho số năm trong ngành thì tôi rất không muốn đứng cạnh anh ta. Tôi nghe nói vì xuất bản quá nhiều bài báo nên chưa hết năm thứ 4 anh ta đã bị Johns Hopkins đuổi ra khỏi chương trình PhD. Đúng lúc đó giáo sư David Lacro đi qua nên đã nhận anh ta về lab mình nuôi.” Mọi người cười ồ lên. Bác hói chờ cho tiếng cười lắng xuống rồi mới nói nốt: “Thông tin của tôi có đúng không, tiến sỹ Daniel Lewis?”

“Rất chuẩn xác. Tôi xin thông báo với mọi người là điều kiện của lab Lacro rất tốt, tem phiếu thức ăn hàng tháng đều cấp đủ. Tháng này tôi còn thừa một ít, nếu ai cần cứ liên lạc trực tiếp với tôi.” Daniel vừa cài mic lên áo sơ mi vừa nói. Hội trường lại rộ lên tiếng cười.

[Tem phiếu thức ăn = food stamp, là hình thức trợ cấp thức ăn cho người nghèo của chính phủ Mỹ.]

“Đây là nghiên cứu mới nhất của lab chúng tôi.” Anh ta bắt đầu thuyết trình. “Thông tin này chưa xuất bản nên mong mọi người tôn trọng quy tắc cũ, không quay phim chụp ảnh. Nếu có chụp thì cũng đừng đăng lên facebook.” Rồi anh ta trình bày kết quả nghiên cứu. À, không phải là “trình bày,” gọi là tấu hài thì đúng hơn. Slide nào cũng làm cho hội trường cười nghiêng ngả. Kết quả nghiên cứu khô khan trừu tượng qua miệng anh ta thế nào lại thành tiết mục hấp dẫn người nghe. Anh ta pha trò mà mặt tỉnh bơ, vẫn hoàn toàn không bói ra một nụ cười nào. Ngân vừa xem vừa thán phục mắt nhìn người của Ashley. Nhân vật mà cô nàng ấy khai quật được đúng là không tầm thường.

Bài thuyết trình kết thúc, người trong hội trường giơ tay hỏi rào rào.

“Daniel, thí nghiệm của anh làm trên các loài khác thì có ra kết quả tương đương không?” Một cô hồng hào phúc hậu hỏi.

“Tôi cũng muốn mang các loài khác về thử, nhưng chúng tôi vẫn còn đang chờ giấy phép vận hành sở thú.” Daniel nghiêm túc trả lời, mọi người lại cười ồ lên. Anh ta trả lời đến câu hỏi thứ 5 thì bác hói lúc nãy phải can thiệp: “Chúng ta hết thời gian rồi, một câu cuối cùng nữa thôi, sau đó ai còn cần hỏi gì thì đến giờ ăn tối có thể ra bao vây Daniel.” Nói rồi bác chỉ về phía một cánh tay đang giơ lên, “Mời.”

“Anh nghĩ thế nào về giả thuyết kinh điển của giáo sư Nathan và mô hình mới mà lab anh đang theo đuổi?”

Hội trường lập tức im phăng phắc.

“Tôi nghĩ cả hai giả thuyết đều cần thêm nghiên cứu để kiểm chứng. Mô hình của chúng tôi mới đưa ra nên chưa đủ kết quả rõ ràng. Giả thuyết của giáo sư Nathan là xương sống mà ngành chúng ta đã dựa vào từ nhiều năm nay, tất nhiên chúng tôi tôn trọng.” Daniel bình thản trả lời.

“Lỗi thời!” Một giọng châm biếm vang lên, làm cho cả hội trường quay đầu nhìn ra phía đó.


One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.