Chương 11

ĐỌC TẬP TRƯỚC: TẬP 10

Giáo sư Lacro ngồi đó, thản nhiên nhắc lại lời mình vừa nói: “Giả thuyết đó đã quá lỗi thời. Từ đầu căn cứ khoa học đã không rõ ràng, gần đây còn tòi ra nhiều vấn đề hơn. Khoa học mà cứ ôm khư khư quyển sách giáo khoa thì chỉ có dậm chân tại chỗ.”

Cả hội trường nín thở chờ xem kịch hay. Chuyện các trường phái đối chọi nhau trong khoa học không phải là hiếm. Trong ngành ai cũng biết đội Nathan và đội Lacro là kỳ phùng địch thủ. Nhưng đem những lời kia tuyên bố ở một hội thảo lớn thì chẳng khác gì nổ phát súng đầu tiên, chính thức bắt đầu chiến tranh.

Có đi thì cũng phải có lại, đội bên này lập tức phản kháng. Giáo sư Nathan cười hiền hòa: “Những thứ qua được thử thách của thời gian là những thứ có giá trị nhất. Ví dụ như rượu vang chẳng hạn.”

“Không biết là rượu vang hay là nước nho.” Lacro đáp trả.

“Là cái gì thì tự tôi không nên đánh giá, tôi xin nhường cho hội đồng grant NIH.” Giáo sư Nathan vẫn bình chân như vại.

“Xin lỗi các vị, chúng ta quá giờ rồi. Đề tài này hãy để đến tối nay giao lưu rồi thảo luận.” Bác hói dẫn chương trình cắt ngang, nhưng đã muộn mất rồi. Lời thách đấu đã đặt ra, từ giờ phút này chiến sự sẽ bắt đầu leo thang. Ngân chỉ mù mờ cảm thấy tình hình căng thẳng mà cũng không rõ nguyên do thế nào. Cô hỏi Myra: “Tại sao giáo sư Lacro lại đối đầu với thầy chúng ta như vậy?”

“Thầy của chúng ta là người đi đầu trong nghiên cứu cơ chế di truyền của hội chứng này.” Myra kể. “Giả thuyết của thầy là protein này giống như một bức tường gạch, khi đột biến xảy ra là lúc những viên gạch bị hỏng, làm cho cấu trúc của tường không còn vững. Đây là giả thuyết kinh điển, sách nào cũng in theo như thế.”

“Còn bên Lacro thì họ nghĩ sao?”

“Giáo sư ấy cho rằng đột biến không làm suy yếu cấu trúc của protein, mà là làm hỏng khả năng tương tác của nó với một chất khác.”

“Em thấy cơ chế nào mà chẳng được, tại sao phải cãi nhau to thế?”

Myra nhìn Ngân, ánh mắt như muốn hỏi, cô em à, em đã học qua cấp 3 chưa vậy? Chị kiên nhẫn giải thích: “Cơ chế khác nhau nên đương nhiên hướng tìm thuốc điều trị cũng khác nhau. Bên nào đúng, bên đó sẽ tìm ra thuốc mới. Lúc đó không chỉ có tiền grant mà bản quyền phát minh cũng về tay.”

Thuốc mới? Ngân láng máng nhớ lại mấy câu cãi cọ giữa giáo sư Nathan và D hôm trước trong văn phòng.

“Yên tâm đi. Bên đó chưa có bằng chứng gì cụ thể đâu. Thầy của chúng ta danh tiếng lâu năm nên không những được NIH kính nể mà cả các công ty dược cũng săn đón. Về tài chính chúng ta không phải lo gì cả.” Myra nói chắc như đinh đóng cột.

(NIH là Viện Nghiên cứu Y tế Quốc gia của Mỹ. Viện này cho tiền nghiên cứu theo kiểu cạnh tranh: các nhóm nghiên cứu viết đề cương nộp lên, chỗ nào Viện thấy tiềm năng, chỗ đó được tiền. Cứ 10 đề cương thì chỉ có 1 -2 đề cương được nhận tiền, cạnh tranh khá là khốc liệt. Tiền grant cho một đề tài lên đến vài triệu USD.)

Gần hết buổi chiều, cuối cùng Ngân cũng sống sót qua mấy bài thuyết trình dài lê thê. Cô nhanh chóng ra đứng canh poster của mình, háo hức chờ có dịp kể cho người khác về kết quả cô mới tìm ra.

Hai mươi phút đầu, gặp ai đi qua cô cũng tươi cười thân thiện hết cỡ.

Hai mươi phút tiếp theo, cô bắt đầu phát hiện ra, người đi qua đều chỉ nhìn lướt poster, lảng tránh ánh mắt của cô.

Thêm hai mươi phút nữa, cô nhận ra không chỉ có cô là đứng chơ vơ. Mọi người đi xem poster, chỉ chọn những cái liên quan đến nghiên cứu của mình rồi đứng rịt ở đó buôn chuyện. Những cái khác, họ chỉ lướt qua xem tiêu đề. Có những poster hoàn toàn vườn không nhà trống, khách xem không có, tác giả cũng bỏ đi đâu mất tiêu. Giác ngộ ra chân lý, Ngân thôi không dùng ánh mắt nhiệt tình mà làm khó cho người qua lại nữa.

“Em dự đoán domain bằng cách so sánh các loài khác nhau à? Ý tưởng rất hay.”

Ngân kinh ngạc nhìn kỹ vị khách đầu tiên: giáo sư Lacro. Bác này mấy tiếng trước vừa tuyên chiến với thầy mình cơ mà.

“Đã mang poster đến thì có thể giải thích thí nghiệm cho tôi nghe được chứ? Cái gì bí mật quá thì cứ bỏ qua cũng được.” Giáo sư Lacro vừa hỏi vừa cười.

“Được ạ.” Ngân trả lời, rồi đem thí nghiệm của mình ra trình bày đầu đuôi. Tất nhiên, những chi tiết mấu chốt cô không nói rõ, người nghe là người hiểu chuyện nên cũng không làm khó cho cô. Câu hỏi của giáo sư Lacro toàn là về những cái kỹ thuật chung chung, như là “em dùng phần mềm gì?” hay là “em đặt màu cho biểu đồ như thế nào?”

“Làm tốt đấy, rất có triển vọng.” Giáo sư bắt tay với Ngân rồi đi sang poster tiếp theo.

Khách thăm quan tiếp theo là Ryan. Anh trầm trồ: “Em làm cách nào mà poster đẹp thế?”

“Bằng LaTex.” Ngân trả lời. “Em có code nguồn, anh thích thì em gửi cho.”

“Cái này cũng là từ chuyên ngành toán tin của em à? Em nên mở dịch vụ freelance chỉnh sửa poster cho người khác đi.”

(LaTex: Một hệ thống soạn thảo văn bản.)

“Ryan, hóa ra anh ở đây, làm em tìm hết hơi.” Wonder Woman Jessica từ đâu chui ra, chỉ khác là hôm nay không mặc đồ nóng bỏng mắt nữa mà thay bằng một bộ công sở sang chảnh, trên ngực áo đính biển tên của Fisher Scientific.

Ryan đứng giữa nên phải làm nhiệm vụ giới thiệu: “Dây là Nancy, NCS cùng khoa với anh. Còn đây là Jessica…”

“Bạn gái của anh.” Ngân tiếp lời, không để anh có thời gian ngập ngừng. “Chào Jessica. Khăn quàng của bạn đẹp thế.”

“Chào Nancy, lại gặp nhau ở đây rồi.” Jessica nhìn cô từ đầu đến chân, có vẻ như muốn tìm cái gì đó để khen lại cho lịch sự. Chúc may mắn nhé, con gái nhà này từ bé đến lớn toàn quần bò áo phông thôi ạ.

“Tìm anh có việc gì?” Ryan hỏi.

“Mai em về rồi, lát nữa mình đi ăn tối nhé? Em muốn ăn đồ ăn miền nam.”

“Được, em chọn chỗ đi.” Nói rồi Ryan quay ra Ngân hỏi: “Em đi cùng bọn này không?”

Anh này đầu óc hôm nay bị sao vậy? Anh đi hẹn hò với bạn gái, tôi đi cùng làm thợ chụp ảnh chắc? Ngân lắc đầu: “Tối nay em có việc rồi, hai người đi rồi nhớ review cho em biết thức ăn có ngon không.”

Đôi tiên đồng ngọc nữ đi rồi, Ngân mới thu lại cái mặt vui vẻ của mình, uể oải dỡ poster xuống.


Mấy ngày đi hội thảo trong nắng ấm phương nam làm cho Ngân quên mất bây giờ đã là gần cuối tháng 11. Ngồi trên xe buýt từ sân bay về nhà, cô lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời đã chuyển lạnh, cây cối bên đường đã rụng gần hết lá. Con đường cao tốc cứ vùn vụt qua khung cửa. Trong tai nghe của Ngân, Norah Jones đang ngân nga “Don’t miss you at all.”

“Khi em ngồi đây nhìn tuyết rơi
Em không hề nhớ anh
Khi em nghe tiếng trẻ con cười đùa giòn giã
Em không hề nghĩ đến nụ cười của anh

Nên nếu anh không bao giờ tới nữa
Anh sẽ chỉ là một ký ức xa xôi
Khi bóng tối buông ngoài cửa sổ
Màu mắt anh cũng không ám ảnh em.”

Ngân thích ngồi nghe nhạc trên xe buýt. Ngoài kia thế giới đang lướt qua trước mắt thật nhanh, còn cô ngồi yên một chỗ, để suy nghĩ của mình lang thang đến nơi nào cũng được.

Trở về với “cái máng lợn,” Ngân tiếp tục chuỗi ngày nghiên cứu sinh lao động khổ sai. Gần hết tháng 11 cũng là đến lúc nghỉ lễ Tạ ơn, sau đó mấy tuần là nghỉ Giáng sinh và nghỉ năm mới. Tức là một năm nữa lại sắp qua đi. Nghĩ đến việc mình comps chưa thi, bài báo chưa có, Ngân lại càng cắm đầu làm việc. Lúc nào rỗi rãi phải chạy qua hỏi Daniel xem anh ta có ma thuật gì mà một năm ra được hai mươi mấy bài báo.

Tối hôm đó cô về nhà, Ashley rủ rê: “Lễ Tạ ơn năm nay đi chơi với tớ không? Sang thành phố bên cạnh, có mấy cái bảo tàng to lắm. Nhân tiện tớ cũng muốn đi gặp mấy người bạn cũ.”

Ngân còn đang nghĩ xem tìm cớ gì để thoái thác thì Ashley đã nói tiếp: “Lần này đừng có mà lấy cớ bận việc lab nữa. Cậu ở trên lab sắp thành tinh đến nơi rồi đấy. Đi ra ngoài hít thở một chút, về có khi năng lực sáng tạo lại tăng lên đấy.”

“Nhưng mà…”

“Không nhưng nhị gì cả. Sáng hôm trước đi, tối hôm sau về, cậu vẫn còn mấy ngày nghỉ lễ Tạ ơn tha hồ mà làm việc.”

Thế là Ngân thua. Sáng thứ 7 nọ, cô vác ba lô đi theo Ashley ra xe. Điểm dừng đầu tiên mà một tiệm bánh donut gần nhà. Ashley ngồi trong xe, lệnh cho Ngân vào mua bánh: “2 cái vị dâu cho tớ, 2 cái chocolate cho cậu, 2 cái tẩm đường cho Dan.”

“Daniel cũng đi à?” Hỏi xong Ngân mới thấy mình hỏi thừa.

Bổ sung lương thực xong, Ashley lái xe qua nhà đón Daniel. Ngân biết ý ra ghế sau ngồi, để cho đôi trẻ được gần nhau hơn. Hai người bọn họ rì rầm nói chuyện suốt quãng đường, thỉnh thoảng lại cười rôm rả. Cô để ý thấy ở bên cạnh Ashley, Daniel cũng không phải là quá lạnh lùng ít nói. Chẳng hiểu sao mỗi lần gặp nhau bên ngoài, cô đều thấy mặt anh ta khó đăm đăm như thế. Cái này gọi là sức mạnh của tình yêu đấy, ông chúa tuyết mà gặp Ashley thì cũng phải tan ra.

Sang tới thành phố bên cạnh, kế hoạch là họ sẽ đi ăn trưa rồi kéo nhau đi xem bảo tàng. Thế nhưng ăn còn chưa xong thì kế hoạch đã có thay đổi. Điện thoại Ashley đổ chuông.

“Thật á? Chúc mừng chúc mừng! Ừ tớ đang ở đây. Được, bọn mình đi chọn luôn hôm nay. 30 phút nữa tớ có mặt.” Cô nàng ríu rít. Dập máy một cái, Ashley quay sang hai người đang ngơ ngác bên cạnh rồi tuôn một tràng, đại loại nội dung là: bạn cô vừa đính hôn với tình yêu sét đánh của mình, ngày mai tổ chức lễ cưới luôn, bây giờ muốn cùng cô đi chọn váy cưới.

“Hai người cứ đi chơi đi nhé. Đây là sách hướng dẫn du lịch của thành phố.” Ashley lục túi lôi ra một cuốn sách để lại trên bàn rồi biến mất.

Daniel và Ngân bị vứt lại giữa đường, việc đầu tiên họ làm là đi tìm nơi trú chân. Không có xe, bọn họ đành đi bộ qua mấy khu phố xung quanh để tìm khách sạn. Cũng may, khu này là khu phố chính nên không thiếu khách sạn, chỉ có điều cái nào cũng to đùng ngã ngửa, nhìn là biết giá phòng cao chót vót. Mới chỉ khảo giá trên điện thoại mà Ngân đã thấy chóng cả mặt. Cũng phải thôi, cuối tuần mà, lại còn đúng dịp nghỉ lễ Tạ ơn nữa. Cô thầm trách cái chị Ashley kia, đi chơi mà cũng không thèm đặt phòng trước. Thấy Daniel cũng đang chúi mũi vào điện thoại tìm khách sạn, cô đề nghị: “Chúng ta chia nhau một phòng cũng được, cho đỡ tốn kém.”

Daniel nhìn cô, biểu cảm rất khó miêu tả. Bạn nào giỏi văn thì tả hộ mình phát.

“Có loại phòng 2 giường mà. “ Ngân tuyên bố xanh rờn. Cô học toán tin từ nhỏ, xung quanh lúc nào cũng toàn là con trai nên đã được tôi luyện nhiều rồi. Lớp đi chơi xa, chẳng lẽ một mình cô một phòng? Lại còn lúc đi tình nguyện, cả đoàn mỗi người một cái chiếu, ngủ la liệt trong một hội trường, chẳng phân biệt gì. Thế nên chuyện chia phòng với người khác, dù là nam hay nữ, cô đều không ngại.

Tại quầy lễ tân, Daniel hỏi: “Ở đây còn phòng 2 giường không?”

Anh chàng lễ tân mau mắn trả lời: “Chúng tôi còn phòng. Chúng tôi cũng có gói Cuối Tuần Lãng Mạn, chỉ thêm $75 là phòng của các bạn sẽ có giường cỡ lớn, bồn tắm jacuzzi, trong phòng còn có chocolate…”

Daniel kiên nhẫn từ chối: “Cảm ơn, cho chúng tôi phòng 2 giường.”

Anh chàng lễ tân vẫn tiếp tục quảng cáo: “Nếu các bạn thích ấm cúng thì chỉ cần thêm $50 là sẽ có gói Gia Vị Tình Yêu, bao gồm giường cỡ lớn, phòng tắm đứng trong suốt…”

“Phòng 2 giường.” Daniel dằn từng tiếng một. Nhìn anh ta như sắp sửa tóm cổ anh chàng lễ tân trước mặt cho một chưởng. Ngân thấy tình hình căng thẳng liền can thiệp: “Cho một phòng hai giường. Chúng tôi đi cùng đường, muốn tiết kiệm chi phí.”

Cuối cùng cũng lấy được chìa khóa. Vừa lên đến phòng, Ngân lập tức chọn giường gần cửa sổ. “Dọn nhà” vào chỗ của mình xong, cô lấy sách hướng dẫn du lịch ra nghiên cứu, vừa đọc vừa liệt kê các điểm đến nổi tiếng cho bạn đồng hành: “Ở đây có một nhà hàng xoay trên tầng 50, trong một giờ xoay hết một vòng, ngồi trên đó có thể nhìn thấy toàn cảnh thành phố. Đồ uống không đắt lắm, nhưng đồ ăn thì giá hơi chát. Có lẽ chúng ta nên đi ăn ở đâu đó trước rồi lên đấy ngắm cảnh. Nhân tiện, em cũng cần ra cửa hàng mua vài thứ…” Nói mãi không thấy bên kia có động tĩnh gì, Ngân ngó sang xem sao, thấy Daniel chỉ nhìn cô chăm chăm.

“À, nếu anh không thích thì không phải đi cùng em đâu.”

“Tôi đâu có nói là không đi.”

(Danny à, mong anh bảo trọng giữ mình, chị em chúng tôi ở nhà mong tin anh.)

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.