Tình yêu đích thực

Câu chuyện Marfan của tôi — Phần 4

Xem nguyên bản tiếng Anh/For English, please see: True love (My Marfan Tale — Part 4)


  1. Lệch thủy tinh thể
  2. Đau lòng
  3. Gien dở hơi
  4. Tình yêu đích thực

Ai cũng nhất trí là đến năm mười sáu tuổi ta phải có ít nhất bốn người để mắt đến. Và ai cũng nhất trí là tôi quá là cao để mà có người để mắt đến. Năm mười sáu tuổi, Marfan đã làm cho tôi cao hơn bọn con gái cùng tuổi một cái đầu. Tôi là một đứa gầy nhẳng, ngực lép, và có một cá tính mạnh đến nỗi thu hút tất cả các bạn giai hay ho về làm bạn thân. Tôi nhất định là một đứa hay ho và cũng nhất định là không ai theo đuổi.

Ngoài “đuôi” ra, chiều cao của tôi thu hút tất cả mọi thứ khác. Người ta soi chòng chọc ngoài đường. Không quen biết gì người ta cũng hỏi tôi cao bao nhiêu. Các bác lớn tuổi thì bảo tôi nhất định phải chơi bóng chuyền hoặc làm người mẫu. Bọn choai choai không có việc gì làm thì rống lên khi nhìn thấy tôi. Trẻ con theo đuôi tôi mà vè: “Cao như cái sào chọc cứt.” Thật kỳ lạ là chỉ có mấy phân chiều cao mà có sức thu hút chú ý đến thế. Tôi hiểu ra hai điều từ rất sớm: 1) Tôi khác người, và 2) Người ta không chịu được sự khác biệt.

Chiều cao Marfan canh giữ tôi thêm vài năm nữa, rồi cuối cùng cuộc sống lãng mạn của tôi cũng bắt đầu. Yêu đương với Marfan cũng hơi khó. Anh bạn trai đầu tiên của tôi tưởng là tôi bị bệnh gì mà nó ăn cả vào trong gien, rồi anh ta lắc đầu không tin. Thế là chia tay. Anh thứ hai khá tử tế, chúng tôi đã tiến xa tới mức độ đi gặp gia đình anh ta. Gia đình anh không thích cái ý tưởng đón một người bệnh vào nhà, rồi lại còn truyền gien bệnh ấy cho con cháu nhà họ. Thế là chia tay. Anh thứ ba nhất mực tin tưởng rằng anh ta là người thống khổ nhất thế giới, về mặt này không ai được phép cạnh tranh với anh ta, dù là có bệnh nguy hiểm đến tính mạng cũng không được. Thế là chia tay. Anh thứ tư biết hết những gì tôi đã trải qua rồi bảo là anh ta không gánh vác được. Thế là không yêu đương gì nữa.

Tình yêu đích thực của tôi xuất hiện vào một ngày đẹp giời dưới dạng một người Mỹ trầm lặng, mắt xanh. Sau khi hẹn hò được ba tuần, tôi thông báo với anh rằng tôi bị Marfan. Anh đi google rồi quay lại yêu tôi như thường. Một năm sau thì anh cầu hôn. Khi còn một tháng là đến kỷ niệm một năm ngày cưới thì cái thủy tinh thể trong mắt phải của tôi quyết định di cư lên phương bắc. Bên mắt ấy thành gần như mù. Tôi đến viện mắt vẫn thường khám (lúc này ở Missouri, US) thì được cho biết là bác sỹ nhãn khoa của tôi đã biến mất. Không ai biết ông đi đâu hay bây giờ phải làm gì để chữa mắt cho tôi. Thật quá đúng lúc để đi kiếm bác sỹ mới! Google dẫn chúng tôi đến một chuyên gia về Marfan ở một thành phố cách nhà 2 tiếng lái xe, người này sau đó trở thành bác sỹ phẫu thuật cho tôi. Ông mổ mắt, hút cái thủy tinh thể và một phần dịch mắt ra, rồi khâu một thủy tinh thể mới vào vị trí. Một tuần sau ca phẫu thuật, mắt với còn sưng vù, đỏ sậm, đau nên chỉ muốn nhắm chặt lại, tôi mặc lên người một bộ váy đẹp rồi ra ngồi ăn tối dưới ánh nến trong phòng ăn ở nhà. Hôm ấy là kỷ niệm một năm ngày cưới của chúng tôi.

Trước lúc ấy, tôi chỉ hình dung lờ mờ là Marfan sẽ như kiểu khách không mời trong cuộc sống của chúng tôi. Sự hiện diện của nó bây giờ mới là bản HD không che. Phẫu thuật đột xuất. Bỗng dưng phải đi kiếm bác sỹ mới. Vô số những chuyến vào ra bệnh viện ở thành phố khác, có nghĩa là cả hai chúng tôi phải thu xếp công việc để mà tìm lúc nghỉ đươc. Đột ngột có con cơn đau lúc 3 giờ sáng. Hốt hoảng gọi cho bác sỹ, hốt hoảng chạy đến bệnh viện. Lúc khám xong đi ra, tôi khoác tay chồng đi dọc theo hành lang vẫn còn im ắng và tối mờ của phòng khám cấp cứu. Lúc ấy còn chưa đến 6 giờ. Vì cớ gì mà anh phải trải qua hết những lúc như thế này?


Tình yêu là một sự lựa chọn. Dù nó có huyền diệu đến đâu đi nữa, chúng ta mới chính là người chọn nuôi dưỡng tình yêu, hay là để cho nó chết. Ta thường ôm hận khi người nào đó quyết định bỏ không yêu ta nữa, và ta thắc mắc khi người nào đó quyết định yêu ta, thế nhưng mà, những quyết định ấy không phải là do ta. Bỏ đi hay ở lại là lựa chọn của họ.

Nhưng con người chúng ta cũng thích dẫm đạp lên lựa chọn của người khác. Lấy việc con cái ra làm ví dụ nhé. Cô dâu nào mới cưới cũng bắt buộc phải bị hỏi, ngay và luôn, là bao giờ định có em bé. Người thân và gia đình thì toàn chúc sớm có em bé, ngay cả lúc cô còn đang mặc váy cưới chưa thay ra. Ba tiếng sau đám cưới, em bé đã trở thành chủ đề nói chuyện chính thức. Để thêm vài hôm nữa là em bé sẽ xâm lược hết các cuộc điện thoại và tin nhắn. Có cả một hệ thống mật mã để nói chuyện em bé. "Có gì mới chưa?" nghĩa là "Đã có bầu chưa?"; "Có kế hoạch gì chưa?" tương đương "Hơi bị lâu rồi đấy, lẽ ra phải có em bé rồi chứ." Nếu mà nặn được ra em bé từ không khí rồi nhét vào bụng cô, có khi người ta đã làm thế luôn rồi. Thế còn lựa chọn của cô về chuyện khi nào thì cô sẵn sàng, hay cô cảm thấy thế nào về chuyện con cái thì sao? Giời, lựa mới chả chọn cái gì.

Con người chúng ta đổi ý nhanh đến mức kỳ la. Ngay cái lúc cô gái thông báo rằng cô mang một bệnh di truyền có thể nguy hiểm đến tính mạng, rằng cô có khả năng sẽ bị vỡ động mạch và chết trong lúc mang thai hay lúc sinh nở, rằng con cái của cô - tất cả các con cô, đứa nào cũng thế, chính những em bé mà người ta đang lèo nhèo là cô phải sinh luôn đi - đều có 50% khả năng là cũng bị bệnh đó, thì những câu hỏi về con cái xoay ngược lại luôn. Sao lại còn định sinh con à? Sao phải để cho bản thân mình chịu rủi ro cao như thế? Sao lại không nghĩ đến sức khỏe của con à? Có thật là cô muốn con cô cũng phải trải qua cuộc sống bệnh tật như cô không?

Tôi sẽ không trả lời những câu hỏi này, vì rằng 1) Một chị có Marfan và có con đã trả lời rất đầy đủ tử tế trong blog của chị ấy rồi, và 2) Tôi hơi bị chí phèo. Xin cảm ơn mọi người đã quan tâm đến cái sự sinh sản của tôi trong khi cái sự này chẳng liên quan gì đến các vị hết! Tôi chưa bao giờ nghĩ đến những cái đó! Tôi tất nhiên là không biết rằng tôi có thể chết do Marfan, rằng con tôi cũng có thể bị Marfan! Và đương nhiên là tôi chưa từng bao giờ nghĩ đến tương lai của con tôi mà bị Marfan thì nó sẽ như thế nào! Xin cảm ơn các vị đã mở mang tầm mắt cho tôi biết!

Nếu bạn thực sự yêu thương một người, hãy để cho họ lựa chon. Bạn có còn nhớ cái lúc chỉ có bạn với họ, chưa có bệnh tật gì chen ngang vào nói leo không? Ừ, hóa ra là họ vẫn là đúng cái người ấy, cái người bạn yêu mến vì tính họ hâm hâm hay vì cái kiểu đùng cái họ bảo "Mình đi chơi bây giờ đi!" Họ vẫn ở nguyên đó, bạn chỉ cần nhìn xuyên qua cái bệnh di truyền đang dán đầy nhãn lên họ mà thôi. Họ không thể chọn gien của mình, nhưng có thể chọn tất cả những thứ khác. Chẳng phải là họ đã chọn cách sống ấy và rồi tình cờ bước vào cuộc sống của bạn hay sao? Việc gì đến sẽ đến. Cuộc sống ai biết đâu được chữ ngờ, thứ duy nhất chúng ta có trong tay là những lựa chọn của chúng ta. Tình yêu là một lựa chọn. Bạn có chọn tình yêu không?


Bạn đọc thân mến,

Đây là phần cuối trong chuỗi bài “Câu chuyện Marfan của tôi”. Cảm ơn bạn đã đọc và hiểu. Có người đọc, tôi cảm thấy được động viên nhiều.

Đây là Medium nên không có tiết mục “reactions”, chúng ta đành dùng ngôn ngữ thông thường để nói với nhau vậy. Nếu bạn muốn chia sẻ suy nghĩ của mình, xin hãy ghi vào mục Responses (Bình luận) bên dưới. Bạn cũng có thể nhấn vào nút trái tim màu xanh bên dưới để bài viết này đến được với nhiều người hơn. Xin cảm ơn bạn rất nhiều!

Linh

Like what you read? Give Linh Ngo a round of applause.

From a quick cheer to a standing ovation, clap to show how much you enjoyed this story.