Làm volunteer ở Seeds of Dream

Cuối tuần vừa rồi mình tham gia vào một câu lạc bộ tên là Seeds of Dream. Mình làm tình nguyện viên, đến đọc sách tiếng Anh và chơi trò chơi với các em nhỏ. Mình chỉ muốn note lại vài ý, chứ không viết thành bài (vì lười :D)

source: Pinterest
  1. Em Tom (6t, học lớp 1 trường Phan Thanh) bẽn lẽn nhưng rất dễ thương. Nói chuyện một hồi em “trải lòng” rằng mình thích nhất môn Âm nhạc, còn ghét nhất môn Tiếng Việt. Lý do ghét là vì cô hay la em, do em đọc nhỏ.

→ Chẳng biết tại sao bây giờ các cô vẫn còn la học sinh vì những lý do như thế. Bạn Vỹ Lê nói 1 câu mình thấy đúng: “Happy teachers make happy students”

2. Nhiều bé mới vô thì nhút nhát, nhưng càng lúc càng cởi mở hơn. Có lẽ là do không khí ở đó thân thiện, founders và volunteers thì mê trẻ em, hiền và nhiệt tình. Có những đứa rất lanh, cũng có những đứa chậm. Nhưng nếu mình chịu khó tìm hiểu, trò chuyện thì đứa nào cũng phát huy được tiềm năng tới một mức nhất định.

3. Phụ huynh của Tom và Misa, sau khi biết mình làm báo thì bảo: Giờ cô chỉ thích đọc mấy bài viết nhẹ nhàng, yêu đời thôi. Mệt với mấy tin tiêu cực lắm.

→ Mình nghĩ liền tới Bright Side, Love What Matters,…và chừ thì nghĩ thêm tới chuyên mục đang trong giai đoạn “ấp trứng” trên báo mình nữa. Thiệt, mình thích làm báo cũng chỉ vì mấy mục đó thôi. Mình không thích và cũng không đủ trình làm phóng sự điều tra, phanh phui tiêu cực, càng ghét những chuyện cướp giết hiếp.

4. Làm quen được với một vài bạn hay hay:

  • Chị Hằng: xinh, hiền, có tư duy lãnh đạo theo hướng introvert.
  • Bạn Vỹ Lê: ban đầu thì chưa ấn tượng lắm, nhưng sau thì ấn tượng hơn nhiều. Mình cũng học hỏi được từ bạn: phong thái tự tin; có cái nhìn toàn cảnh; làm việc có mục đích và agenda; biết cách nói chuyện (bạn này xài annecdote nhiều). Mình ấn tượng nhất là phần recap của bạn ấy.

Hihi, tạm thời vậy thôi :)

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.