Mekong 3321: Trở lại An Giang

3321km chính là độ dài quãng đường tôi rong ruổi trên con ngựa sắt già ngược dòng Mê Kông vĩ đại. Từ miền đồng bằng châu thổ phì nhiêu xứ Miền Tây tìm lên Biển Hồ Tonle Sap mênh mông, lạc giữa đền đài bí ẩn của vương quốc Angkor một thời lừng lẫy, trôi mênh mang giữa bạt ngàn đồng lúa đất Hạ Lào, thả mình theo những khúc cua tay áo giữa trùng điệp núi non Thượng Lào, để rồi tìm về đất mẹ Việt Nam khi bóng chiều ngả trên cửa khẩu Tây Trang.

Sau gần hai năm quay cuồng với cuộc đời làm quảng cáo, đốt gần cạn những thứ gọi là đam mê, nhiệt huyết và những trong veo khác của tuổi trẻ, cảm thấy đã đến lúc tạm dừng lại. Phải đi. Phải chụp. Phải để cho cái đầu tự do làm những thứ nó thích. Thế rồi một ngày trong lúc nói chuyện bâng quơ với đứa bạn thân. Nó bảo “Hay mày đi Cam hoặc Lào đi” Sau vài giây ngẫm nghĩ, cái đầu đã có câu trả lời, “Ừ thì đi. Nhưng mà bằng xe máy thì sao nhỉ?” Những quyết định của cuộc đời thường chỉ diễn ra trong vài giây ngắn ngủi như thế.

Trở lại An Giang trước khi vượt biên giới Campuchia

Với tôi, An Giang luôn đại diện cho những gì đẹp đẽ và thi vị nhất của cuộc sống Miền Tây. Những khúc Bolero dìu dặt thở than trên chuyến xe đêm chạy từ Sài Gòn về Châu Đốc, quện nồng mùi dầu gió xanh Thiên Thảo. Những cánh đồng mênh mông nước như tấm gương khổng lồ phản chiếu ánh hoàng hôn. Búng Bình Thiên — Hồ Nước Trời quanh năm xanh biếc phẳng lặng. Vương quốc thanh bình của chim chóc, cò vạc giữa khoảng xanh bất tận của rừng tràm Trà Sư. Những ngôi chùa Khmer dọc đường đi Tri Tôn, vẫn nguyên vẹn những gì tinh tuý nhất của nghệ thuật kiến trúc và điêu khắc của phật giáo Tiểu Thừa. Và cả những bóng thốt nốt đổ dài trên đồng lúa khi chiều về..


Đi thuyền xuyên rừng tràm Trà Sư
Like what you read? Give Nguyen Hung Hai a round of applause.

From a quick cheer to a standing ovation, clap to show how much you enjoyed this story.