My Mi An’ story 18–02–2017

Mi An của ba chào đời lúc 3:05 sáng ngày 18–02–2017 tại bệnh viện Từ Dũ. Ba mẹ mong chờ con từng ngày hơn gần 9 tháng. Trong suốt 9 tháng đó ba mẹ cũng đã cho con đi du lịch ké với ba mẹ nhiều nơi, nhiều nước, mẹ con khỏe lắm mang bầu mà đi bon bon.

Tối hôm 18–2–2017 mẹ con đau bụng từ khuya đến gần 2 giờ mẹ mới hối ba đưa mẹ vào bệnh viện. Đứng ngoài phòng cấp cứu ba nhìn thấy mẹ con đau bụng chuyển dạ mà không ngồi nổi tay ôm bụng mặt nhăn nhó vì đau. Sau gần 30 phút Bác sĩ cho mẹ lên phòng sanh luôn. Ba và bà nội, bà ngoại và mọi người ngồi chờ sốt ruột, mãi một lúc đến tận hơn 3:30am người ta mới gọi tên và cho ba lên gặp con.

Cảm giác hạnh phúc lần đầu tiên nhìn thấy con không thể từ ngữ nào có thể diễn tả được cảm xúc của ba lúc đó. Hình ảnh con gái bé bỏng nằm áp vào ngực mẹ, đói bụng bắt đầu tìm ti mẹ để bú thật là dễ thương. Lúc cô y tá chích ngừa vacxin cho con, ba mẹ nhìn mà xót xa quá trời đất, lúc đó con còn nhắm mắt ngủ nên không khóc nhiều. Bà nội và bà ngoại với chú Nam Anh cũng tranh thủ vào thăm con. Cả hai bà đều lo lắng thấp thỏm mãi cả đêm. Cả nhà ai cũng mừng vui hạnh phúc vì mẹ tròn con vuông. Mẹ đẻ thường nên cũng đau lắm. Sau này con lớn phải thương mẹ nhé. . Ấp mãi hơn mấy tiếng đồng hồ người ta mới cho chuyển lên phòng riêng để hai mẹ con nghỉ ngơi. Lúc đó ba mới được bế con trên tay lần đầu tiên trong đời. Con nằm gọn trong tay của ba ngủ thật say. Cứ 2 tiếng một lần mẹ phải dậy cho con bú, lúc này ba mẹ chỉ lo là làm sao để có sữa mẹ cho con. Cuối cùng phải cho con bú thêm sữa bình.

Thiên thần Mi An của ba mẹ chào đời lúc 3:05 sáng ngày 18–02–2017

Con mới sinh ra đã có thật nhiều tóc và lông mi dài ơi là dài, mắt hai mí rõ ràng và miệng chúm chím rất xinh. Người thì nói con giống mẹ, người thì nói con giống ba. Nhưng thật ra theo ba thì con giống cả ba cả mẹ. Bà ngoại ở trong bệnh viện để phụ mẹ trông con, cứ mỗi lần con khóc bà lại sốt ruột sang hỏi mẹ và nói mẹ dỗ để con nín khóc. Sáng hôm sau thì ông nội vào thăm con, ba cũng thấy ông nội lâng lâng hạnh phúc vì lần đầu được lên chức ông nội.

Thế rồi vài ngày sau cả nhà đón con về ngôi nhà của chúng ta. Thật là thoải mái phải không con yêu? Ngày nào cũng như ngày nào, cứ cách 2 tiếng con dậy là mẹ cho con bú ti hoặc bú sữa bình. Đêm nào mẹ cũng phải dậy nhiều lần để chăm con vì không nỡ đánh thức ba dậy để ba còn đi làm sáng hôm sau. Hàng ngày, cứ lúc nào rảnh không phải đi làm thì ba đều ở cạnh 2 mẹ con, tranh thủ ôm con và hun hít con suốt ngày. Con rất thích nằm nghiêng một bên và quay đầu lên phía trên để ngủ. Ba mẹ nuông chiều nên cứ hễ con khóc là bế con lên để dỗ dành và ôm ấp. Con gái dường như cũng cảm nhận được điều này nên bất cứ lúc nào cũng có thể làm nũng đòi ăn đòi bế.

Tuần thứ 2 thứ 3 con không tự ị được làm cho ba mẹ lo lắng suốt, con cứ khóc và quấy đỏ cả mặt, khó chịu vì không ị được. Cứ mỗi lần như vậy mẹ phải xi ị cho con và khi con ị được là cả ba cả mẹ đều vui mừng ra mặt. Chứng kiến con to ra dài hơn mỗi ngày là niềm hạnh phúc của ba mẹ. Chẳng mấy chốc cũng gần 1 tháng trôi qua từ ngày con chào đời. Cảm ơn con đã xuất hiện trong cuộc đời ba mẹ nhé Mi An. Chắc chắn một điều là ba mẹ sẽ yêu thương con đến hết cuộc đời của ba mẹ. Yêu con!

(Sài Gòn 3/2017)

Like what you read? Give Nguyen Khanh Duy a round of applause.

From a quick cheer to a standing ovation, clap to show how much you enjoyed this story.