Tamdao Mountain Trial 2017

Lúc đầu đăng ký race 42k, xong nghĩ lại lần trước chạy 42 rồi nên lần này thử 70 xem. Thế là tìm BIB đổi, may mà vẫn đổi được trước ngày bắt đầu.

Rút kinh nghiệm lần trước, lần này ko đi AVIA nữa mà chuyển qua… Thượng Đình, mua thêm cái đèn pin đeo trên đầu để soi đường. Còn thiếu cái balo đựng nước nữa. Lúc đầu cũng định mua một cái, một phần vì BTC yêu cầu mỗi runner 70k chuẩn bị 1.5l nước. Đến lúc check giá, rồi nhìn túi lại… thôi. Nghĩ lần trước cầm chai 500ml vẫn hoàn thành race nên tặc lưỡi cho qua.

4h start. Nhóm 70k bắt đầu sớm nhất. Trời vẫn tối, không gian vẫn yên tĩnh, chỉ có tiếng bước chân dồn dập. Trời tối nên ko nhìn rõ marking (đánh dấu đường đi) nên BTC cho một xe máy chạy trước dẫn đường. Đến CP1 (Check point) ở chỗ kiểm lâm, mình ký xong đang định cắm đầu chạy thẳng vào rừng thì anh Lâm gọi bảo quay lại. Tí thì “lạc trôi” 😄

Đường chạy hôm nay vẫn thế, vẫn xuyên rừng, vẫn là những đoạn một bên vách, một bên vực. Nhưng lần này ko giống lần ở Pù Luông, thay vì đi bộ thì mình vẫn giữ tốc độ bình thường. Chắc do đôi Thượng Đình vừa sắm, đây cũng là lúc vừa bắt đầu nên còn khỏe, với cả cũng có thể do trời tối nên ko nhìn rõ đường, cứ thế phóng. Cũng may không phóng xuống vực.

Từ đường rừng ra đường road ko thấy chỉ dẫn rẽ lối nào, cũng ko có bạn supporter nào chỉ dẫn, mình nhìn bên phải có marking nên chạy theo. Theo sau mình có một bạn nữa. Đường thì dốc, hai thằng cắm mặt chạy mãi vẫn ko thấy runner nào phía trước. Được tầm 5 km thì có một xe của BTC chạy lên bảo ko phải. Mình bảo có marking mà, bạn supporter nói đây là marking của đường về. Thế là hai thằng lại cắm mặt chạy ngược lại, đã thế lại gặp mưa nữa 😂

Quay lại một lúc thì gặp anh Hà Cao. Hỏi ra mới biết nhóm top đầu cũng bị lạc một đoạn. Chạy tiếp đến đoạn qua sân gold, mình và 2 runner nữa gặp cái ngã ba. Ko thấy cái marking nào, thế là mỗi thằng chạy một hướng. Tí nữa cái cả 3 thằng đều quay lại cái ngã ba, bonus thêm một runner nữa = )). Nói chuyện một lúc cả nhóm quyết định quay lại, may chạy thêm đoạn nữa thì gặp một bạn support chỉ đường.

Qua CP2 một lúc thì bắt đầu thấy đau chân. Cũng đúng, từ đầu đến giờ có nhiều đoạn downhill, đôi Thượng Đình này lại mỏng dính nên bao nhiêu lực dồn hết vào mấy đầu ngón chân. Thêm mấy đoạn leo dốc nữa. Có mấy đoạn trơn ngã sml. Một vấn đề nữa là nước. Lần ở Pù Luông ok vì khoảng cách các CP chỉ cách nhau tầm 5 km, còn lần này khoảng cách mỗi CP cách nhau cả chục km, một chai 500ml là không đủ. Có mấy lần mình phải xin nước của runner khác. Các điểm CP lần này cũng ở trong rừng nên việc vận chuyển nước đến nơi cũng khó khăn hơn. CP3 chỉ là có một bạn ngồi tại một điểm giữa rừng, không có nước.

Bác runner người Nhật này mấy lần cho mình nước trên đường

Từ CP3 chạy xuống lại thêm mấy phát ngã sml nữa, chân cẳng nhức không chạy được, đi bộ xuống một đoạn gặp 2 bạn supporter và anh Cường dẻo. Anh Cường cũng gặp mình một lúc ở đoạn rẽ từ CP2 lên CP3, anh em nằm chơi một lúc mới đi tiếp. H anh Cường bị đau lưng nên DNF. Nghĩ giờ mình không chạy được, nếu muốn về đích thì chắc phải đi bộ hơn 40km nữa, cộng thêm việc chuẩn bị nước không cẩn thận nên mình quyết định cũng DNF.

Có rất nhiều lý do để biện hộ. Lần ở Pù Luông cũng chạy xong khoảng 25 km thì bắt đầu có ý định bỏ cuộc. Nhưng lúc ấy nghĩ còn 17 km nữa, đi bộ cũng vẫn về đích lúc trời sáng nên tâm lý thoải mái hơn, cứ chạy từ từ rồi cũng chạm finish line. Còn lần này là 70km và còn hơn 40km nữa, nghĩ cũng nản rồi. Mà khi đã muốn bỏ thì sẽ tìm đủ mọi lý do để bỏ. Không ăn sáng, chưa có kinh nghiệm chạy Ultra, một tuần trước khi bắt đầu race ko chạy, ko chuẩn bị trang bị cẩn thận,…. When you want something, all the universe conspires in helping you to achieve it, even the negative.

Bỏ cuộc là điều ko mong muốn, nhưng đôi khi là cần thiết. Cần thiết để nhận ra giới hạn của bản thân, những điểm cần khắc phục cho race sắp tới. Muốn nâng cao khả năng cần một quá trình luyện tập kiên trì chứ không phải một sớm một chiều. Một điều quan trọng nữa là phải chuẩn bị đồ cẩn thận khi chạy những cự li dài: giày Trial, Balô nước, gel/đồ ăn để bổ sung năng lượng. DNF cũng giúp mình giải tỏa một phần áp lực về thành tích mà tự mình đặt ra. Chẳng cần kỳ vọng cao , just follow mục đích khi đăng ký là tự challenge bản thân, chỉ cần chạm finish line trong thời gian cho phép là được.

Sometimes you win, sometimes you learn.

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.